21/07/2018
Chuyến công tác về một vùng Miền núi Bắc Việt!
Nỗi lòng bao nhiêu ngổn ngang khi tiếp cận một tình huống pháp lý đầy khó khăn ở một nơi xa xôi hẻo lánh, ít vui nhiều buồn.
Trong căn nhà lá đơn sơ phơi bày bởi những nhu cầu sống tối thiểu nhất, tôi được tiếp chuyện một cựu quân nhân trong quân đội nhân dân Việt Nam và một cựu cảnh sát công an trong lực lượng công an nhân dân Việt Nam.
Họ buồn bã kể cho Ls nghe về sự bất công đã xảy ta trên mảnh đất mà họ từng chôn nhau cắt rốn.
Năm 1958 bố mẹ hai ông cho một người bà con xa ở nhờ một khoảnh đất nhỏ giáp bên trái thửa đất để làm nhà ở tạm và một khoảnh vườn nhỏ phía trước nhà có tổng số khoảng 400m2.
Khi bố mẹ các ông cho người bà con ở nhờ thì hai ông đều đi tham gia kháng chiến. Ở nhà chỉ có một nàng dâu một mẹ già và cậu con trai nhỏ vì mới chỉ có một trong hai ông xây dựng gia đình và bố các ông cũng mất trong thồ gian này.
Quá trình cho ở nhờ, gia đình người mượn đất sinh sôi con cháu, đất đai của gia đình hai ông chỉ còn hai bà cháu ở trông coi vì nàmg dâu của bà cụ đã bỏ đi lấy chồng khác.Hai bà cháu già, yếu nương tựa vào nhau trong khi nhà người đến xin nhờ đất thì đông đúc, trong gia đình có người con rể làm đến chức bí thư đảng ủy xã.
Trong khoảng thời gian cho người đến cho ở nhờ từ 1958 đến khoảng những năm 90, phía gia đình đến ở nhờ liên tục xâm lấn phần đất mà một bà già mù không biết chữ và một cậu bé con đang sở hữu, các ông còn đi chiến trường sau lại thoát ly công tác công tác nhà nước, điều kiện đi lại xa xôi nên cũng không làm gì giúp gia đình được.Khoảng năm 1980 khi ông con rể của gia đình kia đang đương chức, họ tiến vào sâu hơn phần đất đai của bà cụ.Thân già neo đơn, bị mù, không biết chữ chỉ biết chống gậy kêu UB về hành vi chặt phá cây và lấn đất của gia đình bà một cách trắng trợn.Cháu trai còn nhỏ các con đi làm việc công ở mãi Quảng Ninh, Cẩm Phả.
Khi các ông về tới nơi thì việc cướp đất đã xảy ra xong không còn bằng chứng để lại.Từ đó đến nay gia đình vẫn tin vào chính sách và chờ khi cấp GCN QSDDD thì phản ánh.Tuy nhiên vào năm 1998 thì đất đã được cấp Giấy chứng nhận mà gia đình họ không được biết.
Cuối năm 1980 khi không thể đấu tranh được với thế lực của ông bí thư đảng ủy xã, tuổi cao sức yếu bà cụ đã mất trong sự uất ức tận cùng.
Đã nhiều năm nay, hai ông đâm đơn kiện ra Tòa án huyện, quá trình giải quyết gặp rất nhiều khó khăn vì thời gian xảy ra xâm lấm đã quá lâu, quyền lợi ích của gia đình các ông đã bị tước mất...
Tuy nhiên, pháp luật luôn luôn có nghĩa vụ bảo vệ lẽ công bằng cho người dân. Điều bất khả lý luận ở đây nằm ở chỗ:
Diện tích đất được cấp của người cho ở nhờ chỉ còn lại chưa đến một phần ba quả đồi, diện tích được cấp của người được ở nhờ chiếm hơn hai phần ba quả đồi.Đơn vị tính quả đồi là do quả đồi do sở hữu của bố mẹ hai ông từ 1911 chỉ đến năm 1958 thì mới cho người vào ở nhờ mà chủ đất hiện nay là con rể người mượn đất và là nguyên bí thư xã có đất tranh chấp và đang là bị đơn trong vụ kiện đã xảy ra nhiều năm chưa có hồi kết này.
Tiếp chúng tôi, ônh cụ đã già lắm rồi, cụ đã ngoài 80 tuổi, có cơn hen thường trực và một đôi mắt vời vợi ưu phiền. Hẳn là ông đã đâu đớn lắm khi nghĩ về cảnh hơn 40 năm về trước, mẹ của ông ra đi trong phẫn uất mà không nhắm được mắt, trong đôi mắt mù lòa của bà!!!
Luật sư vẫn rất cần nở một nụ cười tự tin như thế kia khi đứng trước thử thách!