25/04/2026
Người ta không ly hôn vào ngày ký đơn.
Họ đã ly hôn từ kiếp trước, trong nỗi đau vô danh mà định mệnh khắc sâu vào tim như vết dao rỉ máu không ngừng.
Tôi ly hôn từ buổi sáng đầu tiên, tay run rẩy pha hai ly cà phê, nội tâm giằng xé: "Hôm nay anh sẽ cười chứ? Chỉ một nụ cười thôi, em sẽ sống tiếp được mà".
Hy vọng le lói chiến đấu với nỗi sợ hãi đang gào thét trong đầu, nhưng chỉ nhận im lặng và ánh mắt anh lạc lõng như linh hồn đã bay xa. Ly cà phê nguội tanh, hy vọng tôi vỡ tan – tôi ngồi đó, tự tát mình trong tim: "Mày ngu quá, sao vẫn cố? Định mệnh đã cười nhạo mày rồi!" Tuyệt vọng ê chề dâng trào, nuốt chửng tôi.
Tôi ly hôn từ những bữa tối, giọng run run hỏi "Hôm nay anh thế nào?", nội tâm hỗn loạn: "Nói đi anh, kể em nghe, đừng để em một mình với bóng tối này nữa". Tôi cắn môi đấu tranh với giọt nước mắt chực trào, nhưng chỉ cái gật đầu "Bình thường" và anh cúi xuống đĩa cơm. Mỗi câu hỏi rơi vào khoảng không, nỗ lực tôi tan vỡ – trong đầu tôi hét lên: "Sao mày vẫn hỏi? Sao mày tự hành hạ mình thế này? Ê chề quá, mày chỉ là kẻ thừa thãi!" Vô vọng ngấm ngầm len vào từng miếng cơm, nghiền nát linh hồn tôi.
Tôi ly hôn từ những tối muộn, ngồi chờ anh về với tim đập thình thịch, nội tâm giằng co dữ dội: "Chỉ cần anh nói một lời thật lòng, em sẽ quên hết đau đớn, em sẽ tha thứ tất cả". Hy vọng vật lộn với nỗi cô đơn đang siết chặt cổ họng, nhưng cửa mở ra chỉ là "Mệt quá, ngủ đi". Ánh đèn tắt dần, tôi ôm mặt khóc nức nở trong bóng tối: "Đồ ngu, mày chờ cái gì? Anh đã chết với mày từ lâu, định mệnh bắt mày chứng kiến sự thật ê chề này!"
Tôi ly hôn từ những đêm dài, nằm sát bên anh, tay khẽ chạm vai với nỗi tuyệt vọng van xin: "Ôm em đi anh, chỉ một cái ôm thôi, để em biết mình chưa chết hẳn". Nội tâm tôi xé toạc: "Đừng cứng đờ nữa, đừng để em cảm thấy mình là kẻ ăn xin tình yêu!", nhưng chỉ tiếng thở dài nặng nề. Da thịt chạm nhau mà linh hồn cách ngàn kiếp – tôi quay lưng, nước mắt ướt gối, tự nguyền rủa: "Mày thảm hại quá, nằm đây van xin thứ đã chết từ lâu. Định mệnh định sẵn mày cô đơn thế này!"
Tôi ly hôn từ buổi sáng dọn nhà, lau bàn đến rát tay, nội tâm gào thét: "Anh sẽ khen chứ? Chỉ một lời thôi, để em có lý do tiếp tục sống chung nhà ma này". Nhưng tiếng chổi quét đều đều như nhịp tim định mệnh – tôi dừng tay, nhìn quanh căn nhà trống rỗng, sụp đổ: "Ê chề thay, mày lau dọn cho ai? Cho bóng ma không hồn sao? Dừng lại đi, mày đang tự giết mình!"
Tôi ly hôn từ những chuyến siêu thị, chọn món anh yêu với hy vọng mong manh: "Anh sẽ nhớ chứ? Sẽ khơi lại chút ấm áp xưa?", nội tâm giằng xé: "Đừng mua nữa, đừng tự lừa mình!". Nhưng "Tùy em" vang lên, giỏ đầy mà tim rỗng – tôi đứng giữa lối đi, muốn hét: "Thảm hại quá mày ơi, định mệnh bắt mày diễn kịch một mình đến bao giờ?"
Tôi ly hôn từ khi mọi lời xin lỗi, cái ôm muộn màng tan vào hư không – nội tâm tôi tan nát: "Thử lại đi anh, em van, đừng để em chết trong nỗ lực vô ích này!". Nhưng anh im lặng, và tôi kiệt quệ: "Sao mày vẫn cố? Ê chề, tuyệt vọng quá, định mệnh đã viết xong bi kịch hiện sinh của mày rồi."
Tờ giấy ly hôn chỉ là chữ ký run rẩy, mệt mỏi – không giận dữ, chỉ nỗi đau chai sạn. Hôn nhân chết từ lâu trong giằng xé nội tâm tôi, những đêm thao thức tự vấn: "Sao mày vẫn cố, khi mọi thứ đã hết từ kiếp trước?"
Khi ký tên, tôi buông tay khỏi nỗi đau vô vọng qua hàng ngàn buổi sáng chết chóc, bữa tối ê chề, đêm dài giằng xé – hy vọng chết trước, định mệnh cười nhạo linh hồn lạc lối của tôi.