TƯ DUY THỊNH VƯỢNG

TƯ DUY THỊNH VƯỢNG GIÁ TRỊ CUỘC SỐNG Đến với chúng tôi bạn sẽ nhận được:
* BÍ MẬT LUẬT MAY MẮN
* BÍ MẬT LUẬT HẤP DẪN
* BÍ MẬT TƯ DUY LÀM GIÀU

CHẠY BỘ VÀ XE ĐẠP LÀ CÁI CHẾT TỪ TỪ CỦA HÀNH TINH 🏃🚴′′ Người đi xe đạp là thảm họa cho nền kinh tế đất nước: anh ta khôn...
11/07/2022

CHẠY BỘ VÀ XE ĐẠP LÀ CÁI CHẾT TỪ TỪ CỦA HÀNH TINH 🏃🚴

′′ Người đi xe đạp là thảm họa cho nền kinh tế đất nước: anh ta không mua ô tô và không vay tiền để mua. Anh ta không trả tiền cho các hợp đồng bảo hiểm. Anh ta không mua nhiên liệu, không trả tiền cho bảo dưỡng và sửa chữa xe cần thiết. Anh ta không sử dụng bãi đậu xe trả tiền. Anh ta không gây ra tai nạn nghiêm trọng. Anh ta không yêu cầu nhiều đường cao tốc nhiều làn. Anh ta không bị béo phì.

Người khỏe mạnh không cần thiết cũng chẳng mang lại lợi ích gì cho nền kinh tế. Họ không mua thuốc, không đến bệnh viện hay gặp bác sĩ. Họ không đóng góp thêm gì cho GDP của đất nước.

Ngược lại, mỗi cửa hàng McDonald's mới đều tạo ra ít nhất 30 việc làm: 10 bác sĩ tim mạch, 10 nha sĩ, 10 chuyên gia dinh dưỡng, và rõ ràng nhất là những người làm việc trong cửa hàng".

Do đó hãy lựa chọn thật kĩ: một người đi xe đạp hay một cửa hàng McDonald's?

Đáng để suy ngẫm.

Chạy bộ còn kinh khủng hơn. Người chạy bộ thậm chí còn không mua xe đạp."

______________
😅

LÝ THUYẾT CON GIÁN"Sundar Pichai là CEO của Google từ 2015. Lý thuyết "con gián" của ông rất hay. Có thể hiểu lý thuyết ...
26/07/2021

LÝ THUYẾT CON GIÁN

"Sundar Pichai là CEO của Google từ 2015. Lý thuyết "con gián" của ông rất hay. Có thể hiểu lý thuyết này qua câu chuyện sau:

"Một con gián, không biết từ đâu, bay vào nhà hàng và đậu lên vai một quý bà.

Quý bà vô cùng hoảng hốt. Khuôn mặt sợ đến tái mét, bà vừa la hét, vừa nhảy ra khỏi ghế ngồi, cố lắc thật mạnh để tách con gián ra.

Con gián bay sang đỗ lên vai một quý bà khác. Quý bà này cũng sợ hãi không kém và tạo ra một sự hỗn loạn còn lớn hơn.

Và cứ thế, con gián chuyền từ người này sang người khác. Sự hỗn loạn ngày càng gia tăng.

Cuối cùng người bồi bàn cũng chạy tới. Anh lấy chiếc khăn xua nhẹ và con gián vô tình bay sang vai anh. Rất bình tĩnh, anh chậm rãi đi ra cửa, rồi chạm nhẹ vào nó. Con gián tự bay ra vườn. Sự hỗn loạn kết thúc".

Sundar Pichai đúc kết:

"Nhìn qua, chúng ta dễ lầm tưởng rằng, sự hỗn loạn là do con gián mang lại. Nhưng qua cách xử lý của người bồi bàn, chúng ta hiểu là không phải thế. Sự hỗn loạn thực tế đã được tạo ra bởi những hành động của các quý bà đối với con gián, chứ không phải bản thân con gián".

Trong cuộc sống, những chuyện ta không mong muốn vẫn luôn xảy ra. Chẳng hạn, nhỏ thì như chuyện: cơm sống, canh mặn; hoặc lớn hơn như chuyện: trẻ con hàng xóm đánh nhau hay anh chồng nhậu say xỉn... Bản thân chúng chưa phải là vấn đề; chính thái độ và cách xử lý không thích hợp của chúng ta mới thực sự biến chúng thành vấn đề."

“Life is 10% what happens to you and 90% how you react to it.” - Charles R. Swindoll.

Nguồn: KIEN THUC KINH TE

VỢ TÔI KHÔNG LÀM GÌ CẢ !!!
09/05/2021

VỢ TÔI KHÔNG LÀM GÌ CẢ !!!

Cho những người mẹ!!!

VỢ TÔI KHÔNG LÀM GÌ CẢ !!!

Đây là một cuộc đối thoại giữa một anh chồng (H) và một nhà tâm lý học (P):
P: Công việc của anh là gì , Bandy?
H: Tôi làm kế toán tại một ngân hàng.
P: Vậy còn vợ của anh?
H: Cô ấy không làm việc gì cả, cô ấy chỉ ở nhà nội trợ
P: Vậy ai làm cho bữa ăn sáng cho gia đình anh?
H: Vợ của tôi, bởi vì cô ấy không làm việc.
P: Vợ của anh thường bắt đầu một buổi sáng như thế nào?
H: Cô ấy tỉnh dậy vào khoảng 5 giờ sáng để dọn dẹp nhà đầu tiên trước khi làm bữa sáng.
P: Ai sẽ đưa bọn trẻ đi học?
H: Vợ tôi đưa chúng đến trường, bởi vì cô ấy không làm việc.
P: Sau khi đưa bọn trẻ đến trường, cô ấy làm gì?
H: Cô ấy đi siêu thị, sau đó đi về nhà để nấu ăn và giặt ủi. Ông thấy đấy, cô ấy không bận làm việc gì cả.
P: Vào buổi tối, sau khi anh trở về nhà từ văn phòng, anh sẽ làm gì?
H: Tôi thường dành nó để nghỉ ngơi bởi vì tôi đã quá mệt sau cả ngày làm việc.
P: Thế vợ anh làm gì sau đó?
H: Cô ấy chuẩn bị bữa ăn, cho bọn trẻ ăn, chuẩn bị đồ ăn cho tôi và dọn dẹp nhà cửa sau đó, cho bọn trẻ đi ngủ.
*** Vậy có thực sự như anh chồng nói, rằng vợ anh ta không làm gì cả?
Những công việc hàng ngày của người vợ thường bắt đầu từ sáng sớm đến tối mịt, vậy mà anh chồng nói rằng: VỢ ANH TA KHÔNG LÀM VIỆC?
Vâng, là các bà nội trợ không cần giấy chứng nhận học tập, thậm chí vị trí cao, nhưng vai trò của họ như là một phần rất quan trọng!
Những hy sinh của người vợ không thể đo đếm được, điều này là một lời nhắc nhở và phản chiếu cho tất cả chúng ta phải hiểu và đánh giá cao vai trò của nhau.
Có người hỏi cô: Bạn có phải là người phụ nữ làm việc hay là một bà nội trợ?
Cố ấy đã trả lời: Tôi là một bà nội trợ toàn thời gian.
Tôi làm việc 24 giờ một ngày.
Tôi là một người mẹ.
Tôi là một người vợ.
Tôi là một người con gái.
Tôi là một người con dâu.
Tôi là một đồng hồ báo thức.
Tôi là một đầu bếp.
Tôi là một người giúp việc.
Tôi là một giáo viên.
Tôi là một người bồi bàn.
Tôi là một bảo mẫu
Tôi là một y tá.
Tôi là một sĩ quan an ninh.
Tôi là một người cố vấn.
Tôi là một quan tòa
Tôi không có ngày nghỉ lễ.
Tôi không được nghỉ ốm.
Tôi không có ngày nghỉ
Tôi làm việc suốt cả ngày và đêm.
Phụ nữ...
Nếu thiếu vắng cô ấy, mọi thứ sẽ giống như đồ ăn thiếu muối, trở nên vô vị.
Cô ấy đáng yêu biết chừng nào!
Cô ấy là :
Mẹ bạn.
Vợ của bạn.
Con gái của bạn.
Em gái của bạn và bạn của bạn.
Hãy chia sẻ cho mọi người phụ nữ để làm cho cô ấy cười và cho mọi người để làm cho anh ta nhận ra giá trị của một người phụ nữ...

20/03/2021

ĐIỀU GÌ KHIẾN VINASUN THUA CUỘC
------------------------------
Cách đây khoảng bốn năm năm đã có lần tôi cảnh báo. Và với những thông tin có được đến giờ này, tôi chính thức xác nhận VNS sẽ “chết” trong thời gian tới.

Tại sao như vậy?

A. NGÀNH TAXI SỐNG NHỜ GÌ?

Nguồn thu chính của ngành taxi đến từ (1) cước taxi, (2) quảng cáo và (3) là giá trị thanh lý xe.

Chi phí chính của ngành taxi sẽ bao gồm (a) mua và sửa chữa bảo dưỡng xe, (b) nhiên liệu, (c) nhân công trực tiếp, và (d) bến bãi cùng các tiêu cực phí.

Còn lại những chi phí khác thì như mọi doanh nghiệp khác, không đáng kể để bàn.

KPI chủ chốt của taxi là % quãng đường xe có khách (tên khác là km vận doanh). Có khách: có doanh thu. Xe chạy: tốn chi phí.

Taxi sống được nhờ khả năng nâng cao và kiểm soát chỉ số % quãng đường xe có khách này.

B. THẾ VNS THÀNH CÔNG NHỜ GÌ?

Thế nhưng buồn cười nhất là chỉ số này của VNS lại khá thấp. Điều này có yếu tố lịch sử. Lúc đó, VNS ra sau, phải chịu khó chạy rà thường xuyên để đón khách vãng lai (lúc đó VNS không có nhiều những điểm đậu để đón khách). Có những giai đoạn và tại một số khu vực, công ty thưởng cho hành vi chạy xe tìm khách ấy của lái xe.

Nhờ tích cực và chăm chỉ chạy như vậy, nên VNS dần thuyết phục được khách hàng và có hiệu quả kinh doanh. Nhưng với những người nghiên cứu về điều hành xe, đây vẫn là một điểm yếu chết người của họ. Lãnh đạo đơn vị có lẽ cũng biết điều đó.

Nhưng nếu không chạy thì không có khách. Trong lúc đó, ML đang có chi phí quản lý doanh nghiệp quá cao, và mô hình của Vinataxi không phù hợp ở Việt Nam nên mức độ hiệu quả so sánh tương đối của VNS cũng không tệ nhìn từ sổ sách tài chính.

Do đó, họ vẫn khuyến khích, và nó trở thành gần như văn hoá của đơn vị. Thực ra, nếu thời điểm đó VNS có người làm tài chính quản trị tốt, hoặc có người giỏi quản trị điều hành (operation management) thì có lẽ mọi việc đã khác hơn.

Những người lãnh đạo của VNS cực kỳ sắc sảo và có những quyết định xuất sắc. Một trong số đó là việc chỉ sử dụng xe Toyota (cho dù đắt hơn). Và điều này làm nên hiệu quả của đơn vị khi mà mỗi chiếc Vios mua giá 15 000 USD, sau 4-5 năm liên tục chạy mỗi ngày 200-300km, lại có thể thanh lý được với giá 16 000 USD.

Một quyết định khác cũng xuất sắc không kém đó là việc sẵn sàng trả cao hơn nhân viên (tỷ lệ “ăn-chia” với lái xe). Việc này để giúp VNS hút được lái xe giỏi và kinh nghiệm về phía của mình. Có được lái xe giỏi là có được một nửa thành công vì lái xe vừa bán hàng, vừa phục vụ, vừa thu tiền, vừa marketing. Một lái xe giỏi có thể hiệu quả gấp vài chục lần một lái xe kém (xét trên phương diện thu nhập, có lái xe giỏi thu nhập 30-40 triệu/tháng, nhưng cũng có những người chỉ dư được vài trăm ngàn).

Trong thời gian lãi suất ngân hàng cao, dòng tiền khan hiếm, và ML đang chìm trong khủng hoảng. VNS đã dứt khoát bán một toà nhà lớn để có vốn đầu tư xe phục vụ sản xuất kinh doanh. VNS đã bứt tốp chạy một cách vượt trội từ đấy.

C. THẾ TẠI SAO VNS LẠI CHẾT?

1. Doanh thu của taxi truyền thống bị sụt giảm nghiêm trọng do sự vượt trội của Uber/Grab và thậm chí là cả UberMoto/GrabBike. Và sẽ còn tiếp tục sụt giảm. Nói vầy cho nó dễ hình dung: nếu doanh thu bình quân của bạn năm trước là khoảng 2 triệu/xe/ngày, và năm nay là khoảng 1,2 triệu/ngày/xe thì bạn thấy có nguy không (con số khảo sát mini từ lái xe).

2. Một trong những đặc thù của ngành taxi Việt Nam, và cũng là khác biệt đã làm cho tập đoàn taxi lớn nhất thế giới Comfort-Delgro chết sụp lỗ chân trâu tại Việt Nam với 2 gánh nợ to đùng Vinataxi và Sovico taxi chính là việc độc quyền những điểm đón khách tại những nơi có tần suất xuất hiện khách cao: toà nhà VP lớn, KS, TTTM…

Là đơn vị ra sau, thiếu những điểm đón khách, VNS song hành thực hiện 2 chính sách: (i) đón khách di động: rải nhân viên đứng khắp những nơi có nhiều khách, và điều xe giúp họ; và
(ii) tấn công các điểm đón khách của ML với chi phí cao, thậm chí bằng mọi giá.

Hai chiến lược này cùng đều thành công một lúc và giúp VNS vượt qua ML về quy mô đầu xe. Nhưng gánh nặng từ chi phí tăng thêm đó đè lên hiệu quả tài chính của cả hai đơn vị.

Đến giai đoạn hiện tại, chi phí điểm tiếp thị của mỗi đơn vị ước tính đến cả trăm tỷ. Đau lòng nhất là hơn một nửa số đó là “under table” và không được Thuế chấp nhận là chi phí. Hãy so sánh khoản này với lợi nhuận các đơn vị ấy mỗi năm.

3. Tình hình kẹt xe kinh khủng tại TP HCM đã làm cho tiêu hao nhiên liệu cho mỗi km vận hành của các đơn vị taxi tăng lên.

Trong khi đó, giá nguyên liệu sẽ càng ngày càng cao (và sẽ còn cao nữa nếu quyết định đánh thuế môi trường lên 8 000đ/lít).

Dù các hãng taxi không trực tiếp trả chi phí cho nhiên liệu, nhưng họ cũng gián tiếp bị ảnh hưởng. Lương tối thiểu để có thể sống được tại Tp HCM cũng dần tăng, tạo thêm áp lực lên tỷ lệ “ăn-chia” của doanh nghiệp.

4. Giá xe có xu hướng giảm nhanh tưởng chừng là lợi thế cho những đơn vị hoạt động trong ngành giao thông. Thế nhưng, trong thực tế thì tốc độ giảm giá của xe cũ nhanh hơn rất nhiều vì những lý do sau đây:

– Người có tiền mua xe nay đã mua xe (cũ trước đây, hoặc mới bây giờ). Xe chạy taxi thuộc loại tàn nhất, sẽ cực kỳ khó bán, ngay cả ở các vùng xa. Thêm vào đó, Toyota đã giảm dần ảnh hưởng và làm cho giá xe Toyota cũ cũng giảm mạnh hơn trước nhiều, nhất là cho các dòng thấp cấp. Giá nhiên liệu tăng cũng làm giảm sự hấp dẫn của xe hơi, đặc biệt là xe hơi cũ.

– Việc vượt quá nhu cầu của các nhà đầu tư Uber/Grab bây giờ đã khá rõ. Và những người đầu tư trong 1-2 năm vừa qua đang tìm cách bán nhanh để cắt lỗ. Điều này làm thị trường xe hơi cũ dư cung nghiêm trọng. Cung giá rẻ chất lượng cao còn vậy thì cung taxi xe nát chất lượng thấp sẽ bán cho ai?

5. Lãi suất ngân hàng có dấu hiệu tăng lên lại cũng có thể là một cọng rơm nhẹ rơi trên đống tiền nợ phải trả lên đến 1600 tỷ đồng. Dĩ nhiên, nợ đã vay thì theo lãi suất cũ. Nhưng mô hình kinh doanh của VNS sẽ luôn cần nguồn vốn vay ấy, và vay thì sẽ phải có lãi suất.

6. Nền kinh tế Việt Nam trì trệ (và sẽ còn tiếp tục trì trệ trong ít nhất vài năm tới) làm cho ngân sách marketing quảng cáo ngày càng giảm. Doanh thu của các đơn vị taxi từ quảng cáo ngày càng ít.

7. Nhân sự lái xe giỏi bỏ các đơn vị taxi truyền thống mà ra đi. Đi đâu thì mọi người cũng đã biết. Và xu hướng này là không thể cản lại được bởi vì hiệu quả quá cách xa nhau. % quãng đường có khách của taxi truyền thống khoảng từ 50%-58%, trong khi đó những hệ thống ứng dụng công nghệ mạnh kiểu Uber/Grab sẽ là ~80%. Hiệu quả khác biệt thế nào rất dễ thấy.

Nói tóm lại, dường như tất cả mọi thứ đều đang chống lại VNS trong quãng thời gian sắp tới. Cái thu vào thì ngày càng ít (doanh thu hoặc lợi nhuận gộp), cái chi ra thì ngày càng cao.

D. VNS NÊN LÀM GÌ? VÀ CÓ THỂ LÀM GÌ?

1. (nên&có thể) Đặt & quản lý xe online: cần đầu tư thực sự, thúc đẩy nhanh, mạnh và quyết liệt hơn. Hiện tại, VNS mới làm như một tiện ích nice-to-have.

2. (nên&có thể) Hàng rào chống thâm nhập (điểm đón khách & tiếp thị viên) chi phí đã quá cao, trong khi hiệu quả mang lại không còn nhiều nữa (không ngăn được Uber/Grab là những đối thủ chính). Nếu bắt tay với ML cùng gỡ cái này thì có thể tiết kiệm được đến cả trăm tỷ mỗi năm.

3. (nên&khó) Chuyển sang sử dụng các loại nhiên liệu khác.

4. (nên&khó) Chuyển đổi mô hình đầu tư và quản lý xe.

5. (nên&khó) Bán mình cho Uber. Chỉ sợ Uber chả mua để làm gì thôi (ngoại trừ giấy phép).

Cho dù là như thế nào đi nữa thì vẫn sẽ có độ trễ. Tôi e rằng giá trị của VNS sẽ giảm rất mạnh trong 2 năm tới.

E. BÀI HỌC VNS DẠY TA ĐIỀU GÌ?

1. Điều đúng ngày hôm qua, ngày hôm nay có thể không còn đúng nữa. Đừng say máu với thành công trong quá khứ. Phải luôn mở to mắt nhìn thị trường và cảm nhận sự thay đổi.

2. Mấu chốt luôn là hiệu quả. Đừng chỉ chạy theo doanh thu hay lợi nhuận. Phải duy trì văn hoá phản biện trong tổ chức. Phải có những KPI mấu chốt để đo và cảnh tỉnh chính mình.

3. To không có nghĩa là Mạnh. Mạnh không có nghĩa là Trường tồn.

4. THỰC THI tốt là chưa đủ, cần có CHIẾN LƯỢC đúng để biết mình đi đâu về đâu.

5. Nhiều cải tiến nhỏ không bằng một sáng tạo lớn. Đao kiếm sắc đến đâu cũng không bì được súng ống. Cần luôn có sự đầu tư cho nghiên cứu & phát triển.

6. Chiêu trò chỉ giúp ta ngoi lên, căn cơ mới giúp ta ở lại.

Tác giả: Trần Bằng Việt

CÂU CHUYỆN HAY, AI CŨNG NÊN ĐỌC'Đây là nhà của bố và con đang ở nhờ mà thôi' Sự phân định rất rõ ràng giữa trách nhiệm, ...
01/06/2020

CÂU CHUYỆN HAY, AI CŨNG NÊN ĐỌC

'Đây là nhà của bố và con đang ở nhờ mà thôi'

Sự phân định rất rõ ràng giữa trách nhiệm, tình thương, và sự nuông chiều làm cho con người ta không thể tìm thấy nổi một khoảnh khắc của sự ỷ lại hay trông chờ vô lý ngay từ khi bước vào đời.

Từng ở London 6 năm, anh Hoàng Huy - hiện là Giám đốc Marketing và phát triển kinh doanh của Tập đoàn TransViet chia sẻ câu chuyện bố anh luôn nói với anh rằng: "Đây là nhà của bố, xe của bố, con chỉ đang ở nhờ và đi nhờ mà thôi". Cũng từ câu chuyện này cùng những câu chuyện nhỏ về các loài vật tự kiếm ăn sinh sống được kể đi kể lại, anh Hoàng Huy nhận ra sự phân định rất rõ ràng giữa trách nhiệm, tình thương, và sự nuông chiều sẽ làm cho con người ta không thể ỷ lại hay trông chờ vào bố mẹ. Sau đây là toàn bộ câu chuyện mà anh Hoàng Huy chia sẻ.

"Bố cho con cái gì?"
"Con không đi cái xe đấy đâu, xấu hổ lắm, bạn bè con toàn đi xe ga, mẹ mua xe ga con mới đi….”
Câu chuyện của hai mẹ con cự nự nhau sau lưng trong quán cafe trưa nay làm tôi bất giác có một chút buồn, nhưng rồi lại chợt cảm thấy ấm lên một niềm vui khi nghĩ về một câu chuyện tương tự của bố con tôi hơn 10 năm về trước.

"Bố cho con cái gì?" - Nhớ một thời trẻ trâu, tôi đã có đủ "dũng cảm" hỏi cha mình câu đó, lần đầu tiên và cũng là duy nhất. Đó là một ngày không lâu sau khi nhận tin đỗ vào đại học. Một cuộc trò chuyện rất nghiêm túc và thẳng thắn giữa hai người đàn ông.

Bố tôi trả lời một cách không thể bình thản hơn "Bố mẹ bố cho bố cái gì, bố sẽ cho lại con cái đó: một lý lịch trong sạch để con không bao giờ phải xấu hổ về bố và một sự giáo dục tốt nhất trong khả năng của mình. Con có khả năng học đến đâu bố sẽ hỗ trợ đến đó. Hết"

Tôi, hơi sốc, nhưng vẫn nghĩ đó chỉ là câu nói "lên dây cót" cho chàng sinh viên mới. Và rất tiếc là bố tôi chẳng đùa, bố hành động rất thật theo đúng những tuyên bố đấy. Bố tính toán rất kỹ và cho tôi một khoản tiền trợ cấp 300 nghìn/ tháng trong suốt những năm học đại học. Tiền học phí học kỳ đầu tiên được cho, từ học kỳ thứ 2 tôi tự kiếm được nên tự động không xin nữa. Bất kể những năm sau khi tôi kiếm được nhiều tiền hơn gấp nhiều lần thì khoản trợ cấp đấy vẫn được duy trì cho đến khi tốt nghiệp, nhận bằng là cắt tiền.

6 năm tôi đi học ở nước ngoài, bố không phải lo cho tôi một đồng nào. Với tôi, bố luôn là Napoleon còn tôi chỉ là một anh binh nhì. Nhưng ít nhất tôi luôn coi đó như một chiến công nho nhỏ của riêng mình.

Bố tôi rất hay, luôn phân định rất rõ ràng: "Đây là nhà của bố nhé, đây là xe của bố nhé. Và con đang... ở nhờ và đi nhờ. Không hài lòng hả, quyền đi bộ... luôn thuộc về con".

Nếu nhờ tôi giúp việc gì không nằm trong trách nhiệm của con cái, thay vì thuê người ngoài, bố sẽ thuê tôi làm và trả tiền rất sòng phẳng, không quên thể hiện là một khách hàng khó tính. Không tự ái, không phiền lòng, tôi biết rõ mình chỉ có một con đường nếu muốn có ngôi nhà riêng của mình: tự mua. Cũng có người nghe thấy và thắc mắc cái kiểu nói ấy: "Nhà của bác thì sau này không của nó thì của ai, sao bác lại nói thế...". Và bố tôi chỉnh ngay: "Của tôi chứ, nếu nó không cố gắng, tôi sẽ cho từ thiện". Bố tôi thì chẳng giàu như Bill Gates, nhưng dám làm như Bill Gates thì tôi tin là làm thật.

Bữa ăn ít người của nhà tôi luôn có những câu chuyện về các loài vật, những câu chuyện được lặp đi lặp lại, được kể lúc này lúc khác.

Bố hay nói chuyện: Con gà con đến tuổi tự kiếm ăn, gà mẹ sẽ đuổi chạy chí chết nếu gà con cố đến gần hoặc đi theo. Hay câu chuyện về loài đại bàng: Đại bàng con sẽ được mẹ nuôi mớm trong tổ đến khi đủ lông đủ cánh, và sau đó nó sẽ cắp con bay lên đỉnh núi thật cao và thả xuống. Con nào chịu đập cánh vào không trung và bay đi thì sống và bắt đầu cuộc đời mới, con nào không tự bay được thì sẽ tự rớt xuống và vực thẳm sẽ chờ ở dưới. Quy luật tự nhiên là vậy, và con người là một phần của tự nhiên, nên cũng không là ngoại lệ. Mùi răn đe trong những câu chuyện thơm nức suốt những năm tháng tuổi thơ tôi.

Sự hào phóng không đúng chỗ của bố mẹ khiến con trở thành đứa trẻ yếu ớt, ỷ lại

Những điều tôi kể trên đây với nhiều người, nhiều ông bố bà mẹ có lẽ là những điều ngược đời, tuy nhiên, bước một bước ra bên ngoài thế giới, tôi thấy mình hóa ra không phải ngoại lệ. Phần đông các gia đình phương Tây đều như vậy, trái ngược hoàn toàn với những gì chúng ta thấy ở phương Đông. Sự phân định rất rõ ràng giữa trách nhiệm, tình thương, và sự nuông chiều làm cho con người ta không thể tìm thấy nổi một khoảnh khắc của sự ỷ lại hay trông chờ vô lý ngay từ khi bước vào đời.

Bạn không có tiền học đại học? Được thôi, hãy vay đi rồi sau này tự trả. Các bạn nước ngoài của tôi rất nhiều người chọn giải pháp như vậy, mặc dù rất nhiều bạn có bố mẹ trên cả giàu và luôn sẵn sàng tài trợ.

Sự hào phóng không đúng chỗ của rất đông các ông bố bà mẹ Việt giống như bà mẹ trong câu chuyện lúc đầu của tôi đang để lại cho đất nước những thế hệ yếu ớt, không có khả năng sống độc lập và tự trọng với chính người thân của mình.

Họ nghiễm nhiên cho mình cái quyền được xin xỏ, được vòi vĩnh, được lạm dụng vô hạn tình yêu thương của cha mẹ……và các vị phụ huynh thì vẫn cứ tin tưởng trong sai lầm rằng để cho con kém bạn kém bè ngay cả khi chúng đã trưởng thành là không tròn trách nhiệm cha mẹ.

Ở nước mình, cái vòng luẩn quẩn ấy biết khi nào mới thôi? Cố gắng có của cải để mà cho con đã là khó, nhưng cố gắng để có của cải mà vẫn không cho thì còn khó gấp vạn lần. Nghe có vẻ trái với quy luật của tình cảm con người, nhưng đó là một sự ngược chiều cần thiết. Điều đó có lẽ thuộc về bản lĩnh của nghề làm cha mẹ.
Rất nhiều lúc tôi đã tự hỏi mình “Vậy sau cùng, bố sẽ cho mình cái gì nhỉ?”

Và mười năm sau cuộc nói chuyện sòng phẳng đấy, vào lúc tôi tự mua được căn nhà và chiếc xe hơi đầu tiên của riêng mình mà chẳng phải xin xỏ gì bố, tôi mới thấu hiểu hết tình thương vô bờ bến và gia tài vô giá mà Bố đã để dành cho riêng tôi mấy chục năm nay.

Cho lòng tự trọng và tinh thần tự lực đã là cho tất cả rồi.

(ST)

13/08/2019

Một bác lớn tuổi bực mình với một cậu Grab Bike:

- Sao bác đợi cháu ở đây đến 20 phút không thấy cháu đâu, mà cháu cứ báo đến rồi là sao?
- Dạ, cháu tưởng số 2 Đồng Khởi là Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn nên cháu đứng đó đợi...

- Khổ quá... Cháu không biết xem số à?
- Cháu có xem, nhưng chỗ Nhà thờ không để số. Cháu nghĩ số 2 là đầu đường nên chờ mãi. Đang tính báo “Hủy” thì bác gọi lại...

- Cháu học hành sao mà đầu đường, cuối đường không biết?
- Dạ, cháu có đi học chứ. Cháu mới tốt nghiệp Đại học Luật bác ạ. Nhưng quê ở Tây Ninh. Giờ tốt nghiệp, xin việc chưa được, phải chạy Grab kiếm cơm. Bác thông cảm...

- Thôi được, cháu chạy đi. Bác dạy cháu một lần cho biết nhé. Cái này gọi là kiến thức phổ thông, nhưng nhiều người Việt Nam thời mới này không biết. Từ sếp lớn, đại gia đến người chạy xe ôm như cháu không biết vì có học đâu.

Bác nói cháu nhớ nhé: Trong một đô thị đã có quy định thì mặc nhiên là số nhỏ luôn tính từ sông lên. Ví dụ: Số 2 đường Đồng Khởi là Cà phê Runam hỗi nãy bác đứng là số nhỏ vì nó giáp sông Sài Gòn. Vậy, chỗ cháu chờ lúc nãy là ở Nhà thờ Đức Bà là cuối đường Đồng Khởi, chứ không phải đầu đường. Số lẻ luôn bên tay trái, số chẵn bên tay phải khi mày đứng nhìn từ đầu đường đến cuối đường.

(LMC: Các bạn xem thêm chú thích cuối bài để biết 4 nguyên tắc đặt số nhà của Ngành Quy hoạch đô thị nhé!)

- Giờ bác hỏi cháu, khách Tây nó nói cho xe đến trung tâm Sài Gòn thì mày chạy đi đâu?
- Dạ... Chắc chạy ra Nguyễn Huệ phải không bác?
- Trật lất rồi cháu à. Ở một đô thị, trung tâm là nơi có nhà ga xe lửa chính. Rồi nếu không có thì là Bưu điện Trung tâm. Tức là chỗ Nhà thờ Đức Bà vừa nãy đó.

Trước 1975, trung tâm Sài Gòn là Nhà ga xe lửa ở chỗ gần chợ Bến Thành, chứ không phải là Chợ Bến Thành. Sau năm 1980, nhà ga này dời về Hòa Hưng nên trung tâm Sài Gòn hiện nay là Bưu điện trung tâm Sài Gòn.
Đó là các kiến thức phổ thông. Cháu biết thì đi đâu ở nước ngoài cũng không sợ bị lạc đường. Nó có những quy tắc phổ quát ở đô thị, trong một xã hội băn minh. Phải được dạy dỗ từ bé. Nhưng người ta không làm. Người ta dạy rất nhiều thứ vô bổ. Người Việt đi nước ngoài khổ lắm. Đi từng đoàn, không biết cách xem bản đồ xem la bàn. La hét inh ỏi. Xấu hổ ghê lắm..

Trong khi ở các nước khác, trước khi học toán, học lý, họ dạy người ta sống với nhau như thế nào. Gọi là học cách cư xử, cách đối nhân xử thế giữa người với người, giữa trẻ với người lớn tuổi. Rồi dạy kỹ năng sống, kỹ năng sinh tồn, nhóm lửa trong điều kiện khó khăn, cách dựng lều, trại, cách bắt cá, cách xử lý thịt sống... Rồi học bơi, học thoát khỏi đám cháy, nhà sập, động đất hay bị bắt cóc... Học cách ứng cứu y tế sơ đẳng... Nhiều lắm... Như trẻ con ở Nhật, từ lớp 1 đến lớp 6 chỉ học như vậy. Và một ít chữ. Toán, Lý, Hóa chỉ sau này mới học. Và nếu có năng khiếu có đam mê mới theo một ngành nào đó và học cấp cao hơn. Nhưng trước đó đứa bé đã biết mọi thứ để tự lo cho cuộc sống của mình.

Bác sang Canada... Người ta dạy lắp điện, sửa ống nước, thoát nước với những điều cơ bản từ trong trường phổ thông. Cái gì lo cho bản thân mình chính là phổ thông. Còn ở Việt Nam không có. Vì vậy, ở Việt Nam làm gì cũng mướn thợ. Ở nước ngoài, người ta ai cũng làm được hết, dù là phụ nữ hay đàn ông, từ điện đến cấp, thoát nước... Chỉ những người quá bận rộn mới mướn thợ.
Còn ở Việt Nam, rất nhiều đàn ông không biết lắp điện, không biết sửa ống nước. Vì có được học đâu?

Trẻ con Việt Nam yếu về mọi kỹ năng, cái gì cũng không biết. Vì chúng phải bỏ thời giờ để học yêu lãnh tụ, yêu đồng bào. Đó là sự xuẩn ngốc. Vì tình yêu không thể dạy để yêu được. Tình yêu là một tình cảm tự nhiên và lòng yêu nước cũng tự nhiên dù không dạy cũng vậy. Hôm qua, thằng cháu ngoại của bác mới vào lớp vỡ lòng về hỏi: Ngoại ơi, tổ quốc là gì hả ngoại, có phải là tổ con chim quốc không ngoại, sao cô giáo dạy phải yêu? Bác nhức đầu quá, chẳng biết giải thích sao.

Sao không dạy cho bọn nó trước hết yêu ông, bà, cha, mẹ, anh chị, bạn bè, kính trọng thầy cô, người lớn trước khi dạy nó những thứ khác? Đầu óc non trẻ của tụi nó sao kham nổi mấy khái niệm xa lắc xa lơ?

Lớn lên, chúng còn mất thì giờ học Toán cao cấp như Vi phân, Tích phân. Mấy đứa sau này làm ca sỹ, nhân viên bán hàng, cầu thủ đá banh như Công Phượng, Quang Hải hay chạy Grab như mày . . . cần gì những thứ này? Hầu hết đều vứt đi sau khi thi xong, quá lãng phí công sức người dạy lẫn người học. Cái không dùng tới trong đời sống hàng ngày sao gọi được là phổ thông? Nó chỉ nên dạy ở đại học ...

Còn nhiều thứ vô bổ khác nữa được nhồi nhét vào đầu chúng. Chẳng biết nhằm mục đích gì? Cách dạy cũng vậy, từ cấp nhỏ đến đại học toàn đọc, chép, thầy cô bảo sao nghe vậy, đứa nào có ý khác một tý, cãi một tý thì mắng là hỗn, láo mặc dù mình sai lè lè! Chẳng khác gì biến chúng thành một lũ cừu dễ bảo.

Gíao dục bây giờ thật tệ hại. Cho nên nói cứ nói mà không có mục tiêu nào đạt được. Đại hội Đảng năm 1976, người ta nói đến 1980 cơ bản biến nước ta thành nước Công nghiệp hoá, Hiện đại hoá. Và giờ đã 43 năm rồi mà vẫn còn xa vời...

- Nghe đã quá, cậu Grab Biker chọt miệng chêm vào, thế mà hôm bữa có xếp lớn nói gíao dục của ta chưa bao giờ tốt như bây giờ, kể từ thời Vua Hùng đến giờ...

- Đúng chứ. Con nít bây giờ mới 10 tuổi mà biết sử dụng Ipad, Iphone nhoay nhoáy. Cháu 21, 22 tuổi biết dùng công nghệ kết nối chạy xe ôm. Bác chắc là Vua Hùng sống lại cũng không giỏi như các cháu đâu. Nên mới nói giáo dục của ta bây giờ hơn thời Vua Hùng nhiều là đúng lắm.
Tới nơi rồi cháu cho bác xuống đi.

***** Bổ sung:
Mời các bạn đọc thêm 4 nguyên tắc theo qui luật bất thành văn về qui hoạch đô thị của Việt Nam

Nguyên tắc 1: Số nhà được đánh từ hướng nội thành ra phía ngoại ô. Ví dụ, ở đường Cách Mạng Tháng 8 (Sài Gòn) thì số nhà sẽ bắt đầu từ Quận 1 chỗ vòng xoay Thánh Gióng và tăng dần về hướng quận Tân Bình (ngã tư Bảy Hiền).

Nguyên tắc 2: Số nhà được đánh theo thứ tự tăng dần, số chẵn bên tay phải, số lẻ bên tay trái. Ví dụ dãy nhà bên phải sẽ là số 2 đường Trường Sa, còn dãy bên trái sẽ là số 1 đường Hoàng Sa.

Nguyên tắc 3: Nếu đó là vùng ngoại ô, thì số nhà sẽ được đánh từ hướng Đông và tăng dần sang phía Tây.

Nguyên tắc 4: Số nhà được đánh từ phía bờ sông, tăng dần về phía đồng bằng. Ví dụ, số nhà ở đường Nguyễn Huệ (Sài Gòn) bắt đầu từ phía bến Bạch Đằng và tăng dần về hướng chợ Bến Thành.

| Nguồn: ST

Sẽ là thật khó để chúng ta hành động vì tương lai. Nhưng tương lai là thứ sẽ đến với chúng ta. Sự hủy diệt này không phả...
13/07/2019

Sẽ là thật khó để chúng ta hành động vì tương lai. Nhưng tương lai là thứ sẽ đến với chúng ta. Sự hủy diệt này không phải chỉ xảy ra cho thế hệ con cháu chúng ta nữa. Mà nó đang dần xảy đến với chúng ta theo cấp độ tăng dần. Hãy hành động từ những thứ nhỏ nhất!!!

P/s: Bài hơi dài, nhưng lúc này chúng ta vẫn có thể đọc nó!

BẠN ĐÁNG GIÁ BAO NHIÊU? Có một cậu bé mới 13 tuổi, một hôm cha cậu đưa cho cậu một chiếc áo cũ rồi hỏi: "Con nghĩ chiếc ...
30/06/2019

BẠN ĐÁNG GIÁ BAO NHIÊU?

Có một cậu bé mới 13 tuổi, một hôm cha cậu đưa cho cậu một chiếc áo cũ rồi hỏi:
"Con nghĩ chiếc áo này đáng giá bao nhiêu tiền?"
"Khoảng 1 đô la", cậu bé trả lời.
"Con có thể bán nó với giá 2 đô la không?" Cha cậu bé vừa hỏi vừa đưa mắt nhìn cậu bé.
"Thưa cha, con nghĩ chỉ có kẻ ngốc mới mua chiếc áo này", cậu bé trả lời.
Người cha nhìn con với ánh mắt khích lệ: "Sao con không thử xem? Con biết không? Gia đình mình đang gặp khó khăn, nếu con bán được chiếc áo này, nó có thể giúp được chúng ta rất nhiều".

Sau khi nghe cha mình nói vậy, cậu bé gật đầu đồng ý: "Con sẽ thử xem, nhưng không chắc là có thể bán được".

Cậu bé đem chiếc áo đi giặt rất cẩn thận, vì không có bàn ủi để ủi áo cho thẳng thớm, cậu dùng bản chải để giặt chiếc áo, sau đó phơi khô trên một miếng gỗ phẳng trong bóng râm. Sáng ngày hôm sau, cậu bé đem chiếc áo đến một ga tàu điện đông người qua lại. Sau 6 tiếng đồng hồ không ngừng chào mời, cuối cùng cậu bé cũng bán được chiếc áo với giá 2 đô la. Cậu vội vàng cầm số tiền bán được chạy một mạch về nhà đưa cho cha.

Sau đó, mỗi ngày cậu đều đi tìm xin quần áo cũ mang về nhà giặt sạch đem đi bán.

Một hôm cha cậu bé lại đưa cho cậu một chiếc áo cũ khác: “Con có thể bán chiếc áo này với 20 đô la không?“
"Cha ơi, làm sao có thể bán được cơ chứ? Một chiếc áo cũ làm gì có giá trị cao như vậy được, cùng lắm là 2 đô la.”
“Sao con không thử nghĩ cách xem, nhất định là có cách”, cha cậu bé khích lệ.

Cuối cùng cậu bé nghĩ ra một cách, cậu nhờ anh họ của mình, một người rất đam mê hội hoạ và vẽ rất đẹp, vẽ cho cậu một con chim đại bàng và một chú chuột nhắt đáng yêu lên chiếc áo. Sau đó cậu chọn một ngôi trường học, nơi có nhiều thiếu gia con nhà giàu theo học ở đó, cậu đứng ở cổng trường chào mời người mua. Vừa mới chào mời một lúc liền có một người quản gia cùng thiếu gia của mình đến mua chiếc áo. Cậu thiếu gia đó đã vô cùng thích thú khi có được chiếc áo liền bo thêm cho cậu 5 đô la, tổng cộng cậu bán được chiếc áo 25 đô la.

Đây là một số tiền khá lớn đối với gia đình cậu, số tiền này có thể tương ứng với gần một tháng lương của cha cậu khi ấy. Sau khi về nhà, cha cậu lại đưa cho cậu một chiếc áo khác và nói: “Con có thể bán chiếc áo này với giá 200 đô la được không?”, cha cậu nhìn cậu với một ánh mắt đầy tin tưởng. Lúc này, cậu bé không hề do dự, cậu đón nhận chiếc áo bằng cả hai tay mình, bắt đầu suy nghĩ…

Hai tháng sau, cuối cùng thì cơ hội cũng đã đến. Hôm đó, nữ diễn viên chính của bộ phim đang nổi tiếng “Những Thiên Thần của Charlie” đến thành phố cậu bé để quảng bá phần tiếp theo của bộ phim. Sau khi buổi họp với ký giả kết thúc, cậu bé mạnh dạn chen lên phía trước, chạy đến bên cạnh nữ diễn viên Farrah Fawcett – Majors, đưa chiếc áo cũ ra rồi xin cô ký tên lên đó. Farrah Fawcett – Majors thấy vậy ngẩn người ra một lúc nhưng rồi vẫn vui vẻ tươi cười ký lên chiếc áo, không ai có thể nỡ từ chối một cậu bé dễ thương với ánh mắt hồn nhiên trong sáng như vậy.

Sau khi ký xong, cậu bé hỏi cô: “Cháu có thể bán chiếc áo này được không ạ?”
“Đương nhiên là có thể được rồi, đây là áo của cháu, cháu có thể bán nó nếu cháu muốn"

Cậu bé đứng trên bục hô to một tiếng: “Đây là chiếc áo do đích thân nữ diễn viên xinh đẹp Farrah Fawcett – Majors ký tên, giá nó là 200 đô la”. Sau khi qua cuộc đấu giá, cuối cùng chiếc áo đã bán được với số tiền không tưởng, 1200 đô la.

Về đến nhà, cậu thấy cha mình cùng một người khác đang ở nhà. Cha cậu bé cảm động mà ôm cậu vào lòng, hôn lên trán cậu: “Cha vốn dĩ dự tính, nếu con không bán được, cha sẽ nhờ người mua nó lại, thật không ngờ con lại giỏi đến thế! Con thực sự rất giỏi…”

Buổi tối hôm đó hai cha con cậu bé đã ngồi nói chuyện với nhau rất lâu. Cha cậu hỏi: “Con trai, từ sự việc của 3 chiếc áo này, con có hiểu được ra điều gì không?”
“Con hiểu rồi, cha đã khích lệ con”, cậu bé cảm động nhìn cha rồi nói tiếp: “Chỉ cần chúng ta động não suy nghĩ, không việc gì là không thể làm được, việc khó đến đâu cũng có cách giải quyết của nó”.
Cha cậu bé gật đầu đồng ý, nhưng rồi lại lắc đầu nói: “Con nói cũng rất đúng nhưng đó không phải là ý định ban đầu của cha”.
“Cha chỉ muốn nói với con rằng, một chiếc áo cũ chỉ đáng giá 1 đô la vẫn có cách để tăng giá trị của mình, còn chúng ta cớ sao phải bi quan với cuộc sống này đúng không con? Chúng ta tuy nghèo một chút, nhưng có sao đâu, chúng ta có nhiều hơn một chiếc áo 1 đô la và con thấy không, một chiếc áo 1 đô la cũng có thể làm nên điều kỳ diệu”.

“Đúng vậy, một chiếc áo cũ còn có thể tự làm cho mình cao quý hơn, vậy chúng ta còn có lý do gì mà không yêu cuộc sống của chính mình hơn cơ chứ!”

20 năm sau danh tiếng của cậu bé đó đã lan toả khắp thế giới, qua từng ngóc ngách các con phố nhỏ, mọi người vẫn thường nhắc tới cậu. Cậu bé đó chính là Michael Jordan, một tỷ phú giàu có, là chủ tịch hội đồng quản trị, cổ đông lớn nhất của tập đoàn Charlotte Hornets.

Cuộc sống không bao giờ có thể hoàn hảo và con người cũng vậy, chẳng có ai là hoàn hảo. Vậy nên, hãy chấp nhận rằng cuộc sống có lúc thăng lúc trầm, mỗi giai đoạn cuộc sống sẽ khiến chúng ta cảm thấy trân trọng hơn việc được sống, được sinh ra trên thế giới này. Cuộc sống khó khăn nhưng không có nghĩa là cuộc sống toàn màu xám, cuộc sống vẫn có thể có màu hồng tùy theo cách nhìn của mỗi người.
Hôm nay bạn như chiếc áo 1 USD, đó là vì bạn chưa nhận thấy giá trị của chính mình mà thôi.

Cuộc sống vốn không hoàn hảo và chúng ta có thể sống trong một hoàn cảnh khốn khó, bất lợi. Nhưng, hoàn cảnh chỉ là phép thử để mỗi người thể hiện giá trị của mình.

Chúng ta bỏ cuộc hay chiến thắng nghịch cảnh phụ thuộc vào việc chúng ta nhìn điều đó bằng con mắt như thế nào ?Liệu chúng ta có thể tìm ra giá trị của chính mình để sống một cuộc đời của chính bản thân mình ?

Hi vọng nhiều bạn cũng đọc được bài viết này. Để lạc quan hơn và thay đổi cách nhìn.
Chỉ cần mình quyết tâm, thì chúng ta sẽ làm được.

Address

149C Trương Định/Q3
Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when TƯ DUY THỊNH VƯỢNG posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share