11/07/2026
Có những điều kỳ diệu chỉ xảy ra khi mình dừng lại đủ lâu để chạm vào thiên nhiên.
Những năm đầu đi làm, mình may mắn được làm việc ở những công ty tuyệt vời và hằng năm được sang châu Âu học tập, dự họp. Nhưng điều mình mong chờ nhất sau mỗi chuyến công tác lại là những ngày mình nghỉ phép để lang thang một mình giữa thiên nhiên.
Mình đi bộ trong rừng, ngồi bên hồ, leo lên những ngọn núi, lặng ngắm biển hay chỉ đơn giản là ngồi thật yên dưới một gốc cây.
Dãy Alps hùng vĩ, nơi những ngọn núi nối liền Đức và Áo là nơi yêu thích của mình, sau 3 giờ trèo lên các vách dựng đứng, đứng giữa không gian xanh mướt, mây lững lờ trôi và không khí trong lành đến mức chỉ cần hít một hơi thật sâu cũng đủ thấy lòng mình lắng lại., sự kết nối với đất Mẹ lúc ấy sâu sắc và tràn ngập hạnh phúc.
Mình vẫn nhớ chuyến lên Haa của Buhtan, gần sát biên giới Tây tạng trên dãy Hy mã lạp sơn. Ở đó, mình gặp những vị Thiền sư hữu duyên, gặp những con người bình dị mà ánh mắt và nụ cười của họ toát lên một sự bình an rất lạ. Không cần nói nhiều, chỉ cần ở gần, mình cũng cảm nhận được sự an yên ấy lan tỏa.
Từ những chuyến đi đó, mình bắt đầu thực tập tiếp đất. Không phải vì muốn tìm kiếm điều gì huyền bí, mà vì mình nhận ra thiên nhiên luôn có khả năng đưa con người trở về trạng thái cân bằng.
Nếu có một ngày bạn đứng giữa đất trời bao la, hãy thử bỏ đôi giày ra, để đôi chân mình chạm vào mặt đất. Nhắm mắt lại...Hít vào thật sâu...Cảm nhận lòng bàn chân đang được Đất Mẹ nâng đỡ.
Hãy hình dung từ lòng bàn chân mọc ra những chiếc rễ mềm mại, đi qua lớp cỏ, lớp đất, những tầng đá và mạch nước ngầm, kết nối với lòng đất sâu thẳm. Mỗi hơi hít vào là sự vững chãi và bình an. Mỗi hơi thở ra là lúc mình nhẹ nhàng trao lại cho đất những căng thẳng, lo âu và những điều không còn cần giữ. Không phải để chôn giấu. Mà để học cách buông xuống. Rồi chỉ cần ngồi yên như thế. 20 phút. Không điện thoại.Không vội vã. Chỉ có hơi thở, thiên nhiên và chính mình.
Mình không biết người khác sẽ cảm nhận điều gì, nhưng với mình, sau mỗi lần như vậy, cơ thể nhẹ hơn, tâm trí sáng hơn và trái tim cũng dịu dàng hơn.
Có lẽ điều kỳ diệu nhất của thực tập tiếp đất không phải là "nhận được" điều gì, mà là nhớ lại rằng mình luôn thuộc về thiên nhiên. Và khi thật sự yêu Đất Mẹ, mình sẽ tự nhiên muốn sống xanh hơn, tiêu dùng có ý thức hơn, gìn giữ cây cối, nguồn nước và không khí trong lành hơn.
Bởi chăm sóc Trái Đất cũng chính là đang chăm sóc ngôi nhà của chính mình.