29/08/2026
VỤ MẤT TÍCH Ở JEJU: NẾU XẢY RA TẠI VIỆT NAM, GIA ĐÌNH CÓ PHẢI CHỜ 24 GIỜ MỚI ĐƯỢC BÁO CÔNG AN?
Một phụ nữ mất tích tại đảo Jeju, Hàn Quốc đã được tìm thấy tử vong sau 104 ngày. Điều khiến dư luận phẫn nộ là hồ sơ từng bị khép lại chỉ vài giờ sau khi gia đình trình báo, dựa trên thông tin cảnh sát cho rằng đã liên lạc và xác nhận người này an toàn.
Hai tháng sau, khi gia đình trình báo lại, cảnh sát không tìm thấy dữ liệu chứng minh cuộc gọi đó. Đến khi việc tìm kiếm được mở lại, camera quanh nơi người phụ nữ lưu trú đã bị ghi đè. Nhiều đầu mối quan trọng đã mất.
Vụ việc đặt ra một câu hỏi rất thực tế: nếu người thân đột ngột mất liên lạc tại Việt Nam, gia đình cần làm gì?
1. Không phải chờ 24, 48 hay 72 giờ mới được trình báo
Pháp luật Việt Nam không quy định phải chờ đủ một khoảng thời gian nhất định mới được báo Công an về việc người thân mất tích.
Khi một người mất liên lạc trong hoàn cảnh bất thường, gia đình có thể trình báo ngay. Điều quan trọng không nằm ở việc đã mất tích bao nhiêu giờ, mà ở những dấu hiệu cho thấy người đó có thể đang gặp nguy hiểm.
Chẳng hạn: người đó hẹn về nhà nhưng không trở về; đột ngột nghỉ làm; điện thoại tắt khác với thói quen; để lại xe, giấy tờ hoặc tài sản quan trọng; vừa xảy ra mâu thuẫn, bị đe dọa hoặc gặp một người cụ thể trước khi mất liên lạc.
2. Mất liên lạc không luôn đồng nghĩa đã có tội phạm
Một người trưởng thành có quyền thay đổi lịch trình, tự rời khỏi nơi cư trú hoặc chủ động không liên lạc với gia đình. Vì vậy, việc không gọi được điện thoại trong vài giờ chưa đủ để kết luận đã có hành vi xâm hại.
Tuy nhiên, nếu có thông tin cho thấy người mất tích có thể bị giữ, bị đe dọa, bị đưa đi nơi khác trái ý muốn hoặc có dấu hiệu tội phạm, gia đình cần nêu rõ ngay khi trình báo.
Khi đó, vụ việc có thể được tiếp nhận theo thủ tục giải quyết tố giác, tin báo về tội phạm. Cơ quan có thẩm quyền không được từ chối tiếp nhận tin báo. Công an cấp xã cũng có trách nhiệm tiếp nhận, lập biên bản, xác minh sơ bộ và chuyển tin báo cùng tài liệu liên quan cho Cơ quan điều tra có thẩm quyền.
3. Vì sao phải trình báo và xác minh sớm?
Thời gian đầu sau khi mất liên lạc thường có giá trị lớn nhất để xác định hành trình của người mất tích.
Cần sớm làm rõ: người đó được nhìn thấy lần cuối ở đâu, gặp ai, di chuyển bằng phương tiện gì, có cuộc hẹn nào, camera nào có thể ghi nhận hành trình, điện thoại và tài khoản ngân hàng có phát sinh giao dịch bất thường hay không.
Camera tại nơi ở, bãi xe, cửa hàng hoặc tuyến đường thường chỉ lưu dữ liệu trong một thời gian nhất định. Nếu việc xác minh bị chậm, dữ liệu có thể bị ghi đè; nhân chứng cũng dễ quên chi tiết.
Vụ Jeju cho thấy rõ hậu quả này. Khi việc tìm kiếm được mở lại, dữ liệu camera quanh nơi người phụ nữ lưu trú đã không còn.
Xử lý sớm không bảo đảm chắc chắn tìm được người mất tích, nhưng giúp giữ lại những dấu vết có thể dẫn đến họ.
4. Khi trình báo, gia đình cần cung cấp gì?
Gia đình không nên chỉ nói: “Người nhà tôi mất tích, không gọi được điện thoại”.
Cơ quan tiếp nhận cần biết vì sao việc mất liên lạc lần này là bất thường. Nên chuẩn bị và cung cấp:
Thời điểm, địa điểm liên lạc hoặc nhìn thấy lần cuối;
Ảnh gần nhất, quần áo, đặc điểm nhận dạng;
Phương tiện đang sử dụng;
Lịch trình dự kiến, người gặp hoặc liên lạc cuối cùng;
Số điện thoại, tin nhắn, hình ảnh, giao dịch bất thường;
Những mâu thuẫn, đe dọa hoặc cuộc hẹn diễn ra trước khi mất liên lạc;
Các địa điểm có camera cần kiểm tra sớm.
Nếu phát hiện thêm tình tiết mới, gia đình nên cung cấp ngay cho cơ quan Công an. Trường hợp nghi ngờ có tội phạm, cần trình bày cụ thể các tình tiết làm phát sinh nghi ngờ, thay vì chỉ đưa ra kết luận chung.
5. Bài học từ vụ Jeju
Người trưởng thành có quyền riêng tư. Nếu cơ quan chức năng thực sự liên lạc được với chính người mất tích, xác định họ an toàn và họ tự nguyện không muốn tiết lộ nơi ở, quyền riêng tư của họ cần được tôn trọng.
Nhưng hồ sơ không thể bị khép lại chỉ từ một nhận định chủ quan rằng người mất tích “vẫn an toàn”, khi tình trạng đó chưa được xác minh bằng căn cứ có thể kiểm tra.
Vụ Jeju cho thấy ba lỗ hổng đáng lo ngại: cơ chế bảo vệ người trưởng thành mất tích còn hạn chế; việc xác nhận tình trạng an toàn thiếu căn cứ kiểm chứng; và quyết định khép hồ sơ thiếu sự giám sát cần thiết.
Đối với gia đình, khi người thân đột ngột mất liên lạc trong hoàn cảnh bất thường, cần thực hiện sớm ba việc: trình báo Công an, cung cấp đầy đủ dấu hiệu bất thường và giữ lại các dữ liệu có thể giúp xác định hành trình của người mất tích.
Pháp luật Việt Nam không buộc phải chờ 24 hay 48 giờ. Thời gian càng kéo dài, những dấu vết cần thiết cho việc tìm kiếm càng có nguy cơ mất đi.
Luật Viên Minh đã phân tích đầy đủ diễn biến vụ Jeju, những lỗ hổng trong cách xử lý hồ sơ mất tích và các lưu ý pháp lý khi người thân mất liên lạc tại bài viết ở phần bình luận ghim bên dưới.