22/07/2026
QUAN ĐIỂM VỀ QUY ĐỊNH HẠN CHẾ THIẾT BỊ ĐIỆN TỬ TẠI THÔNG TƯ 12/2026/TT-TANDTC.
Quy định hạn chế mang thiết bị điện tử vào phòng xử án tại khoản 3 Điều 4 Thông tư số 12/2026/TT-TANDTC là chưa phù hợp, gây cản trở trực tiếp đến hoạt động hành nghề của Luật sư và tính minh bạch của phiên tòa, theo tôi:
Thứ nhất:
Mâu thuẫn về thẩm quyền và tinh thần luật: Điều 141 Luật Tổ chức Tòa án nhân dân 2024 chỉ giới hạn hành vi ghi âm, ghi hình để bảo vệ quyền đời tư, hoàn toàn không cấm mang hay sử dụng thiết bị điện tử. Việc Thông tư ban hành quy định cấm/hạn chế thiết bị điện tử nói chung là vi phạm nguyên tắc lập quy (dùng văn bản dưới luật để hạn chế quyền) và đi ngược lại tinh thần xét xử công khai, minh bạch.
Thứ 2: Đưa vào cơ chế "Xin - Cho" thiếu tính khả thi: Việc đẩy quyền quyết định cho Thẩm phán chủ tọa biến một nhu cầu tác nghiệp chính đáng (tra cứu hàng ngàn trang hồ sơ số) thành một thủ tục xin phép mang tính cảm tính. Thực tế tố tụng cho thấy, yêu cầu "xin phép" này rất hiếm khi được chấp thuận, tạo ra rào cản vô lý cho Luật sư khi thực hiện nghĩa vụ bảo vệ quyền lợi cho khách hàng.
Thứ 3: Hoạt động tư pháp cần sự giám sát công khai để bảo đảm tính đúng đắn. Thiết bị điện tử không chỉ là công cụ làm việc trong thời đại chuyển đổi số, mà còn là phương tiện hữu hiệu để các bên tham gia tố tụng giám sát tính khách quan, kỷ cương của phiên tòa.
Vì vậy cần xem xét lại khoản 3 Điều 4 Thông tư 12/2026/TT-TANDTC, Theo quan điểm cá nhân tôi , cần áp dụng cơ chế mặc định cho phép Luật sư sử dụng thiết bị điện tử để tra cứu hồ sơ, và chỉ cấm/xử lý đối với các hành vi truyền phát trực tiếp hoặc ghi âm, ghi hình trái phép khi chưa được cấp phép.