24/09/2024
Đây là một trong những case hồ sơ du học Mỹ thuộc dạng khó mà mình đã làm. Cũng không hẳn là một case phức tạp lắm với mình, vì trong suốt quãng thời gian làm việc, mình đã từng tiếp xúc và xử lý rất nhiều case tương tự. Thế nhưng, mình cho bản thân một chút xíu tự hào khi bé phỏng vấn lại và đậu. Câu chuyện của bé Nguyên là:
Mình từng hỏi bé 1 câu: nếu chỉ còn 1% cơ hội thì em có muốn thử không?
Bé trả lời: Có
Vậy là hành trình cho visa chỉ diễn ra vỏn vẹn 4 ngày. Một hành trình đáng nhớ.
Bé từng có hồ sơ bảo lãnh định cư nhưng bị hủy vì bố mất cách đây hơn 5 năm. Và hiện tại đang có hồ sơ EB3 của mẹ. Điểm sáng duy nhất chính là bé được học bổng 100% ngành Computer Science. Bé tự chuẩn bị hồ sơ, đi phỏng vấn và bị hỏi xoáy vào hồ sơ EB3 nên không thành công.
Một người bạn thân của mình nhắn cho mình, khi ấy mình còn ở London, đang chuẩn bị bay về. Còn nhớ vừa về tới SG, ngủ được 1 ngày. Hôm chủ nhật bắt đầu liên hệ với bé và mẹ bé. Mình hỏi rất nhiều câu hỏi, gia đình cũng kể chi tiết toàn bộ hồ sơ và quá trình tự thực hiện. Mẹ bé nói đã đi hỏi nhiều công ty dịch vụ và kể cả luật sư phía Mỹ; tất cả đều nói rằng không thể nào đậu visa du học nên đừng tốn tiền phỏng vấn lần 2 nữa.
Nhưng mình hỏi, nếu gia đình từ bỏ thì tại sao bây giờ còn nói chuyện với em? Nếu còn 1% cơ hội thì nếu muốn thử, em vẫn sẽ cố gắng hết khả năng cho hồ sơ này.
Vậy là, cả ngày thứ 2 dành thời gian nộp hồ sơ. Sáng thứ 3 vừa mở lịch lên là đặt ngay suất cuối cùng cho sáng thứ 5 đi phỏng vấn. Ở HCM đã hết lịch nên phải ra Hà Nội. Vất vả cho 2 chị em vì mình thì vừa bay chuyến bay rất dài, cơ thể chưa kịp phục hồi. Và em ấy thì còn chưa kịp được mình luyện phỏng vấn. Nhưng nghĩ lại, lỡ giúp rồi nên mình đề nghị để mình đi cùng bé ra HN, nếu đậu thì mẹ bé mới bay ra sau và cho bé bay qua Mỹ từ HN. Nói vậy đó, chứ mình còn không nghĩ bé đậu. Chỉ là cùng nhau cố gắng để bé không hối hận về sau.
Hành trình cùng nhau luyện phỏng vấn chỉ có 2 ngày. Cũng may là bé giỏi, có điểm IELTS cao và hiểu những gì mình truyền tải. Lúc ăn, lúc ngồi sân bay, bất kể lúc nào rảnh trong 2 ngày, tụi mình đều cùng nhau trả bài luyện phỏng vấn.
Sáng thứ 5, cả 2 đã thức từ 4h30 sáng để lục đục đi đến Đại sứ cho cuộc phỏng vấn lúc 8h. Mình cho bé xếp hàng đầu tiên trong ngày. Lúc ngồi đợi mà tim muốn vỡ. Lúc thấy bé đi ra từ xa, mình đã không dám ngước lên nhìn. Nhưng khi thấy bé giơ ngón tay lên ra kí hiệu, mình vỡ òa luôn.
Tất cả chúng ta bước vào cuộc chiến visa với tâm thế 1% cơ hội và 99% của sự cố gắng. Sau khi đậu, tụi mình lại tiếp tục chờ đợi passport. Khi lấy được passport thì mua vé máy bay giờ chót, cho bay liền trong ngày để qua Mỹ là kịp ngày nhập học. Cuối cùng, sau 6 ngày, đây là case nhanh nhất mình đã làm và cũng là case khó nhằn.
Bé rất giỏi, am hiểu nhiều lĩnh vực khác nhau. Khi nói chuyện với mình, bé cũng rất khiêm tốn. Chính vì thương và cũng nghĩ nếu mình không nhận case này thì bản thân mình cũng sẽ hối hận vì không hỗ trợ. Cuối cùng thì hành trình của hai chị em đều thành công hơn cả mong đợi.
Với mình, mỗi lần tiếp xúc với một hồ sơ là một phương pháp xử lý khác nhau, cách hướng dẫn hay luyện phỏng vấn cũng sẽ khác. Mình tin là chỉ cần đặt tâm vào từng hồ sơ và cùng nhau cố gắng thì chúng ta sẽ đạt được hiệu quả tốt nhất ( nếu không thành công thì chúng ta cũng đã nỗ lực hết khả năng)