11/06/2026
Thân chủ nhất quyết không chịu có mặt dù toà án đã 5 lần triệu tập bao gồm 4 phiên xét xử Sơ Thẩm lẫn Phúc thẩm. Cuối cùng phiên thứ 5 mới chịu có mặt và được Hội đồng xét xử quyết đinh giao con. 😀
>> VẮNG MẶT TẠI PHIÊN TOÀ TRANH CHẤP QUYỀN NUÔI CON: Không bị pháp luật cấm, nhưng có thể là tình tiết bất lợi khi đánh giá quyền lợi của trẻ.
Một số quan điểm cho rằng, vì Bộ luật Tố tụng dân sự cho phép đương sự tham gia tố tụng thông qua người đại diện nên việc người cha hoặc người mẹ không trực tiếp có mặt tại phiên tòa không thể là căn cứ để Tòa án từ chối giao con.
Quan điểm này đúng nhưng chưa đầy đủ.
1. Pháp luật không bắt buộc cha hoặc mẹ phải trực tiếp tham gia tố tụng
Bộ luật Tố tụng dân sự năm 2015 ghi nhận quyền của đương sự được tham gia tố tụng thông qua người đại diện theo pháp luật hoặc người đại diện theo ủy quyền, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác. Đây là một quyền tố tụng hợp pháp của đương sự và không thể mặc nhiên bị xem là hành vi thiếu thiện chí hay từ bỏ quyền yêu cầu.
Do đó, nếu chỉ vì người cha hoặc người mẹ không trực tiếp tham gia phiên tòa mà kết luận họ “không có thiện chí nuôi con” thì đó là một nhận định thiếu cơ sở pháp lý.
2. Tuy nhiên, tranh chấp quyền nuôi con không chỉ là tranh chấp về quyền của cha mẹ.
Điều 81 Luật Hôn nhân và Gia đình năm 2014 quy định:
“Trường hợp cha mẹ không thỏa thuận được thì Tòa án quyết định giao con cho một bên trực tiếp nuôi căn cứ vào quyền lợi về mọi mặt của con.”
Như vậy, đối tượng được pháp luật ưu tiên bảo vệ không phải là quyền của người lớn mà là quyền và lợi ích tốt nhất của trẻ em.
Chính vì vậy, khi xem xét giao con cho một bên, HĐXX phải đánh giá toàn diện:
@ điều kiện vật chất;
@ điều kiện tinh thần;
@ khả năng trực tiếp chăm sóc;
@ sự gắn bó giữa cha mẹ và con;
@ môi trường sống ổn định của trẻ;
@ kế hoạch nuôi dưỡng trong tương lai.
3. Sự vắng mặt không phải căn cứ pháp lý trực tiếp, nhưng là một tình tiết chứng cứ.
Theo nguyên tắc của Bộ luật Tố tụng dân sự, Tòa án có trách nhiệm đánh giá chứng cứ một cách khách quan, toàn diện và đầy đủ để xác định sự thật khách quan của vụ án.
Trong trường hợp:
- trẻ đang được người khác trực tiếp chăm sóc ổn định theo quyết định giám hộ hoặc theo tình trạng thực tế đã được xác lập;
- người cha/mẹ là nguyên đơn yêu cầu thay đổi người trực tiếp chăm sóc;
- Tòa án nhiều lần triệu tập hợp lệ để làm rõ kế hoạch nuôi dưỡng, điều kiện chăm sóc và khả năng thực hiện nghĩa vụ của người đó;
…nhưng người cha/ mẹ đó vẫn liên tục vắng mặt, không trực tiếp trình bày, không giải đáp các vấn đề mà HĐXX cần làm rõ, thì sự vắng mặt đó hoàn toàn có thể được xem là một tình tiết bất lợi trong việc đánh giá chứng cứ.
Đây không phải là việc Tòa án “xử thua” vì nguyên đơn sử dụng người đại diện, mà là việc HĐXX chưa có đủ cơ sở để tin rằng việc thay đổi người trực tiếp chăm sóc sẽ bảo đảm quyền lợi tốt nhất của trẻ.
4. Dưới góc độ xã hội và tâm lý học.
Một người yêu cầu thay đổi tình trạng nuôi dưỡng của trẻ không chỉ cần chứng minh bằng hồ sơ, giấy tờ mà còn phải thể hiện sự cam kết và trách nhiệm của chính mình.
Trong thực tiễn xét xử, việc người cha hoặc người mẹ:
- chủ động tham gia hòa giải;
- trực tiếp trả lời các câu hỏi của HĐXX;
- trình bày kế hoạch học tập, chăm sóc, y tế, nơi ở của trẻ;
- thể hiện sự gắn bó với con;
…là những yếu tố có giá trị rất lớn để Tòa án đánh giá khả năng thực hiện quyền và nghĩa vụ làm cha, mẹ.
Ngược lại, nếu người yêu cầu nhiều lần được triệu tập hợp lệ nhưng hoàn toàn vắng mặt trong khi trẻ đang được người khác chăm sóc ổn định, thì HĐXX có quyền đặt ra nghi vấn hợp lý:
??? Người này đã thực sự sẵn sàng trực tiếp đảm nhận việc chăm sóc, giáo dục và nuôi dưỡng trẻ hay chưa?
Đó là một đánh giá phù hợp với logic xã hội và tâm lý thông thường.
>>> Bởi pháp luật không quy định sự có mặt là điều kiện để được giao quyền nuôi con.
Tuy nhiên, HĐXX hoàn toàn có thể nhận định:
“Nguyên đơn nhiều lần được triệu tập hợp lệ nhưng không trực tiếp tham gia tố tụng, không trình bày kế hoạch chăm sóc, không làm rõ điều kiện nuôi dưỡng và không chứng minh được khả năng trực tiếp thực hiện quyền, nghĩa vụ của người cha. Trong khi đó, trẻ đang được người giám hộ chăm sóc ổn định và có môi trường sống phù hợp. Vì vậy, HĐXX không có đủ căn cứ để xác định việc thay đổi người trực tiếp chăm sóc tại thời điểm hiện nay sẽ bảo đảm quyền và lợi ích tốt nhất của trẻ theo Điều 81 Luật Hôn nhân và Gia đình năm 2014.”
Lập luận này vừa tôn trọng quyền tố tụng của đương sự, vừa bảo đảm nguyên tắc cốt lõi của pháp luật hôn nhân và gia đình: mọi quyết định liên quan đến trẻ em phải hướng đến lợi ích tốt nhất của trẻ, chứ không phải quyền hay mong muốn của người lớn.
Nói cách khác, pháp luật không bắt buộc cha hoặc mẹ phải có mặt tại phiên tòa để được giao quyền nuôi con, nhưng khi chính họ yêu cầu Tòa án thay đổi cuộc sống của một đứa trẻ đang được chăm sóc ổn định, thì sự hiện diện, trách nhiệm và cam kết trực tiếp của họ lại là một yếu tố có giá trị đặc biệt trong quá trình đánh giá chứng cứ và bảo đảm quyền lợi tốt nhất của trẻ em.
Business and Civil laws - For your legal rights.