28/04/2026
XÁC ĐỊNH ĐÚNG BẢN CHẤT TRANH CHẤP ĐỂ PHÂN ĐỊNH THẨM QUYỀN GIỮA TÒA ÁN VÀ ỦY BAN NHÂN DÂN TRONG CÁC TRANH CHẤP LIÊN QUAN ĐẾN QUYỀN SỬ DỤNG ĐẤT
Trong thực tiễn giải quyết tranh chấp đất đai, không phải mọi tranh chấp có liên quan đến quyền sử dụng đất đều thuộc thẩm quyền của Tòa án, mà còn có thể thuộc thẩm quyền của cơ quan hành chính nhà nước. Tuy nhiên, việc xác định đúng thẩm quyền là vô cùng quan trọng, nó đặt ra vấn đề bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho người dân một cách đúng đắn từ ban đầu và tránh làm mất thời gian của các bên khi xác định sai người có thẩm quyền xử lý. Án lệ số 49/2021/AL đã đặt ra một dạng tranh chấp rất hay và đáng để xem xét: Chủ tịch Ủy ban nhân dân ban hành quyết định hành chính giải quyết tranh chấp đất đai, trong khi bản chất tranh chấp lại phát sinh từ một giao dịch dân sự liên quan đến quyền sử dụng đất. Vấn đề trung tâm cần giải quyết là xác định đúng quan hệ pháp luật tranh chấp làm cơ sở phân định thẩm quyền giữa cơ quan hành chính và Tòa án, đồng thời xử lý hệ quả pháp lý khi việc xác định thẩm quyền ban đầu là sai.
Án lệ cho thấy tranh chấp phát sinh giữa Nhà thờ V và ông Thái Văn N tồn tại dưới hai cách nhìn nhận khác nhau: một là tranh chấp đất đai giữa tổ chức tôn giáo và cá nhân; hai là tranh chấp phát sinh từ “giấy sang nhượng đất” – tức một giao dịch dân sự liên quan đến quyền sử dụng đất. Việc lựa chọn cách tiếp cận nào sẽ quyết định trực tiếp đến cơ quan có thẩm quyền giải quyết.
Theo quy định hiện hành của Luật Đất đai năm 2024, nếu xác định đây là tranh chấp đất đai theo nghĩa pháp lý, thì thẩm quyền giải quyết thuộc về cơ quan hành chính. Cụ thể, điểm b khoản 3 Điều 236 Luật Đất đai năm 2024 quy định: trường hợp tranh chấp mà một bên là tổ chức tôn giáo thì Chủ tịch Ủy ban nhân dân cấp tỉnh có thẩm quyền giải quyết. Quy định này phản ánh cơ chế hành chính đặc thù trong việc giải quyết các tranh chấp về quyền sử dụng đất khi các bên chưa có giấy tờ hợp pháp hoặc tranh chấp về ai là người có quyền sử dụng đất.
Tuy nhiên, nếu tranh chấp không phải là tranh chấp về quyền sử dụng đất theo nghĩa xác định chủ thể có quyền, mà là tranh chấp phát sinh từ giao dịch dân sự liên quan đến quyền sử dụng đất, thì quan hệ pháp luật cần được xác định là quan hệ dân sự. Theo khoản 3 Điều 26 Bộ luật Tố tụng dân sự năm 2015, tranh chấp về giao dịch dân sự, trong đó có hợp đồng liên quan đến quyền sử dụng đất, thuộc thẩm quyền giải quyết của Tòa án. Đây là quy định mang tính nguyên tắc nhằm phân định ranh giới giữa tranh chấp hành chính về đất đai và tranh chấp dân sự về hợp đồng.
Đặt trong tình huống cụ thể, “giấy sang nhượng đất” giữa Nhà thờ V và ông Thái Văn N không nhằm mục đích chuyển quyền sử dụng đất một cách độc lập, mà gắn liền với điều kiện ông N phải cung cấp vật liệu xây dựng. Về bản chất, đây là một thỏa thuận chuyển giao quyền sử dụng đất có điều kiện, mang đặc trưng của hợp đồng tặng cho có điều kiện theo quy định của Bộ luật Dân sự năm 2015. Theo quy định về hợp đồng tặng cho, việc chuyển giao tài sản có thể gắn với nghĩa vụ của bên được tặng cho; nếu bên này không thực hiện nghĩa vụ thì bên tặng cho có quyền yêu cầu hủy bỏ giao dịch. Như vậy, tranh chấp phát sinh không phải là tranh chấp ai có quyền sử dụng đất, mà là tranh chấp về việc thực hiện nghĩa vụ trong hợp đồng.
Từ việc xác định đúng bản chất này, có thể khẳng định tranh chấp thuộc phạm vi điều chỉnh của pháp luật dân sự và thuộc thẩm quyền giải quyết của Tòa án. Việc Chủ tịch Ủy ban nhân dân cấp tỉnh ban hành quyết định hành chính để giải quyết tranh chấp trong trường hợp này là không đúng thẩm quyền. Đây chính là điểm cốt lõi mà án lệ hướng tới: không phải yếu tố “có liên quan đến đất đai” quyết định thẩm quyền, mà là bản chất pháp lý của quan hệ tranh chấp.
Hệ quả pháp lý của việc xác định sai thẩm quyền không chỉ dừng lại ở việc quyết định hành chính bị coi là không phù hợp, mà còn kéo theo trách nhiệm của Tòa án trong việc xử lý quyết định đó. Theo Điều 34 Bộ luật Tố tụng dân sự năm 2015, khi giải quyết vụ án dân sự, Tòa án có quyền xem xét tính hợp pháp của quyết định cá biệt của cơ quan, người có thẩm quyền nếu quyết định đó ảnh hưởng đến quyền, nghĩa vụ của đương sự trong vụ án. Trường hợp quyết định này trái pháp luật, Tòa án có quyền tuyên hủy. Quy định này cho phép Tòa án giải quyết đồng thời cả tranh chấp dân sự và xử lý hệ quả của quyết định hành chính trái thẩm quyền mà không cần tách thành một vụ án hành chính riêng biệt.
Cách tiếp cận này mang ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong việc bảo đảm hiệu quả và tính kịp thời của hoạt động tư pháp. Nếu buộc đương sự phải đồng thời khởi kiện vụ án hành chính để hủy quyết định của Ủy ban nhân dân và vụ án dân sự để giải quyết tranh chấp hợp đồng, thì không chỉ kéo dài thời gian mà còn làm gia tăng chi phí và rủi ro pháp lý. Việc trao quyền cho Tòa án giải quyết tổng thể vụ việc là một bước tiến trong việc bảo vệ quyền lợi của đương sự.
Một điểm đáng chú ý khác là án lệ đã làm rõ tiêu chí phân biệt giữa “tranh chấp đất đai” và “tranh chấp liên quan đến đất đai”. Tranh chấp đất đai theo nghĩa pháp lý là tranh chấp về quyền và nghĩa vụ của người sử dụng đất, tức là tranh chấp về việc ai có quyền sử dụng đất hợp pháp. Trong khi đó, các tranh chấp phát sinh từ hợp đồng chuyển nhượng, tặng cho, thế chấp quyền sử dụng đất là tranh chấp dân sự, mặc dù đối tượng của giao dịch là quyền sử dụng đất. Việc nhầm lẫn giữa hai loại tranh chấp này chính là nguyên nhân dẫn đến xung đột thẩm quyền trong thực tiễn.
Từ góc độ áp dụng, án lệ đặt ra yêu cầu đối với cả cơ quan hành chính và Tòa án trong việc thận trọng xác định quan hệ pháp luật tranh chấp ngay từ đầu. Đối với Ủy ban nhân dân, việc thụ lý và giải quyết tranh chấp cần dựa trên việc xác định đúng loại tranh chấp theo quy định của Luật Đất đai năm 2024, tránh mở rộng thẩm quyền sang các quan hệ dân sự. Đối với Tòa án, việc giải quyết vụ án cần đi kèm với việc xem xét tính hợp pháp của các quyết định hành chính có liên quan, bảo đảm giải quyết triệt để quyền và nghĩa vụ của các bên.
Tóm lại, án lệ đã khẳng định một nguyên tắc quan trọng trong phân định thẩm quyền: chỉ khi tranh chấp thực sự là tranh chấp đất đai theo nghĩa xác định quyền sử dụng đất thì mới thuộc thẩm quyền của Ủy ban nhân dân; còn đối với các tranh chấp phát sinh từ giao dịch dân sự liên quan đến quyền sử dụng đất, thì thuộc thẩm quyền của Tòa án. Việc xác định đúng bản chất tranh chấp không chỉ bảo đảm áp dụng đúng pháp luật mà còn là điều kiện tiên quyết để bảo vệ công bằng và hiệu quả trong hoạt động giải quyết tranh chấp.
(Căn cứ theo Án lệ số 49/2021/AL được Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao thông qua ngày 25/11/2021)
_________________________________________
Luật sư OPIC – Luật sư uy tín và chuyên nghiệp
Website: https://opic.com.vn/vi
Email: [email protected]
Hotline: 0902.198.579 – 0889.596989
Địa chỉ: Tầng 2, Tầng 3, số 188 Vạn Phúc, phường Hà Đông, Hà Nội