Tư Vấn Pháp Luật - Luật Học Ứng Dụng

Tư Vấn Pháp Luật - Luật Học Ứng Dụng APPLIED LAW - Cho cuộc sống dễ dàng hơn

Luật học ứng dụng xin thông báo : Hạn đăng ký tuyển thành viên là 19/10 (tức thứ 6 tuần sau). Với các bạn đã đăng ký, hã...
14/10/2018

Luật học ứng dụng xin thông báo : Hạn đăng ký tuyển thành viên là 19/10 (tức thứ 6 tuần sau). Với các bạn đã đăng ký, hãy để ý tin nhắn, messenger hoặc email.
Link đăng ký ở phía dưới đây
Mọi thắc mắc, xin gửi về địa chỉ fanpage hoặc theo số điện thoại
0166 7337 246
0163 4803 127

Founded in 2017, Applied law is the club of students who have enthusiasm in law research, case discussion, debate and legal consultation. Our orientation is to create a future class of lawyers who have good skills and responsibility. The main activity is studying actual cases, giving free legal advi...

Tổ chức Luật học ứng dụng tuyển thành viên (thế hệ F2)Hoạt động theo mô hình CLB sinh viên, bao gồm:  - nghiên cứu án lệ...
06/10/2018

Tổ chức Luật học ứng dụng tuyển thành viên (thế hệ F2)
Hoạt động theo mô hình CLB sinh viên, bao gồm:
- nghiên cứu án lệ
- nghiên cứu các quy định của pháp luật qua các thương vụ, đầu tư, IPO, đấu thầu....
- Phát triển kỹ năng tranh biện, hùng biện, tư duy pháp lý
- Phát triển kỹ năng sử dụng tiếng Anh
- Tư vấn pháp luật miễn phí.
Đối tượng : Sinh viên luật
Số lượng dự kiến : 7-10 người
Nếu bạn là người có đam mê, hãy tham gia cùng chúng mình .Bạn hãy điền vào đơn đăng ký trong link dưới đây.
Mọi thắc mắc, xin vui lòng gửi vào địa chỉ hòm thư của fanpage,
hoặc SĐT :
0166 7337 246
0163 4803 127
Chúc các bạn một ngày cuối tuần tốt lành.

Founded in 2017, Applied law is the club of students who have enthusiasm in law research, case discussion, debate and legal consultation. Our orientation is to create a future class of lawyers who have good skills and responsibility. The main activity is studying actual cases, giving free legal advi...

HỌC LUẬT QUA CÁC VỤ VIỆC THỰC TẾ(English caption below)Khi học luật ở Việt Nam, các giảng viên thường giải thích về một ...
26/09/2018

HỌC LUẬT QUA CÁC VỤ VIỆC THỰC TẾ
(English caption below)
Khi học luật ở Việt Nam, các giảng viên thường giải thích về một quy định theo kiểu "tại sao lại có quy định này ?" Điều này rất có ích cho sinh viên khi cần hiểu một đạo luật sao cho có hệ thống và qua đó nắm được tinh thần của nhà làm luật.
Tuy nhiên, đối với một sinh viên luật Việt Nam, việc học luật thường ở dưới dạng một chiều, đó là chúng ta đọc thấy quy định nào, thì sẽ cố lý giải tính hợp lý và bất cập của quy định đó theo suy luận (hãy thử tưởng tượng xem nó bất hợp lý ở đâu). Ở chiều ngược lại, nếu chúng ta đọc trước một vụ án, việc áp dụng các quy định của tòa án và biện luận của các bên sẽ giúp chúng ta thấy được một cái nhìn thực tế về quy định đó
Hãy ví dụ vụ đại án Huỳnh Thị Huyền Như. Đây là vụ án mà chúng ta có thể thấy một số tranh cãi nổi tiếng như :
- Huyền như sẽ phạm tội tham ô tài sản hay lừa đảo chiếm đoạt tài sản ? nếu như tiền đã được chuyển vào hệ thống của Vietinbank thì Như tham ô tài sản, vì lúc đó Như lợi dụng chức vụ của mình để chiếm đoạt tài sản được giao quản lý. Nếu đơn thuần chỉ là dụ dỗ, rồi lập chứng từ khống nhằm qua mặt ngân hàng để chuyển tiền vào các tài khoản của các công ty ma thì đương nhiên đây là quan hệ giữa Như và các công ty nạn nhân, Như phạm tội lừa đảo. ---- câu chuyện hình sự.
- Huyền Như chiếm đoạt tiền trước hay sau khi Vietinbank nhận được tiền của các công ty gửi tiền ? Nếu trước khi Vietinbank có tiền, Vietinbank không biết và không có nghĩa vụ bồi thường. Còn nếu sau khi tiền đã chuyển vào tài khoản mở tại Vietinbank, thì Như chiếm đoạt bằng cách lập lệnh chi giả từ các tài khoản đó và điều này được coi như hành động của Vietinbank, vì trên lý thuyết các công ty làm ăn với Vietinbank và Vietinbank phải biết điều này -> Vietinbank mới là con nợ cần trả tiền cho các nạn nhân ---- Câu chuyện dân sự
Đây là một vụ án hình sự, nhưng hầu hết tòa án, viện kiểm sát, luật sư phải tra cứu luật kinh tế, tài chính trước. Một case kinh điển như vậy chứa rất nhiều điều thú vị. Và nếu chúng ta mở rộng khái niệm case (vụ việc) ra nữa, có thể thấy M&A, IPO hay một dự án đầu tư cũng là “mỏ” để khai thác tri thức.

Tới đây, Luật học ứng dụng tuyển thế hệ F2 để tiếp nối các hoạt động tư vấn pháp luật, tranh biện và nghiên cứu các vụ việc thực tiễn (trong đó có cả án lệ) nhằm tạo ra một đội ngũ ưu tú trong giới sinh viên luật. Các bạn hãy chờ nhé.

(English)
STUDY LAW THROUGH ACTUAL CASES
when students study law in Vietnam, leturers often explain a provision like “why does this provision exist ?”. These lectures are very helpful for the student in order to understand law systematically and understand the spirit of law.
Nevertheless, vietnamese students often study law from just one side. It means that when researching a provision, we try to show where its advantages and disadvangtages are (let’s imagine about them in fact). On the other hand, if we read about an actual case, and application of the court will show us how the law fuction in fact. Let’s discuss the classical case “Appropriating property through swindling at Vietinbank” by Huynh Thi Huyen Nhu. There were famous controversies like :
Criminal problem : Huyen nhu committed “Appropriating property through swindling” or “Embezzling property” ?. If Nhu had apropriated money after money transferred to accounts at Vietinbank, Nhu would have committed “Embezzling property” because Nhu abused her position as credit staff at Vietinbank to appropriate property which she had the responsibility to administrate. But again, if the time had been before money transferred to the account at Vietinbank, Huyen nhu would have committed “Appropriating property through swindling”, because it was simply the enticement and lies of Huyen Nhu and Nhu created fake bills, documents and orders of victims in order to transfer money to virtual accounts of Nhu’s ghost companies.
Civil problem : Huyen Nhu apropriated money before or after Vietinbank recept the money of the client company ? If the answer had been “before”, Vietinbank would have been supposed to be innocent and had no liabilities to compensate. But if it had been “after” money transferred to the accounts at Vietinbank, Nhu must create fake payment order for theses accounts. It means that Nhu’s acts were supposed to be acts of Vietinbank. Thus, Vietinbank had liabilities to compensate.
This is a penal case, but to solve it, judges, procecutors and lawyers must look up in economic laws, financial and banking laws first. A classical case like this contain lots of excitements. If we widen the concept of “case”, it seems to be that M&A, IPO and an investment project are also a “mine” for law students to exploit.

APPLIED LAW is going to recruit F2 generation to continue the activities of legal consultation, debate and cases research (including precedents). Please, take a look and join us if you have the same enthusiasm.

[Tiếp tục bài viết của độc giả luật học ứng dụng. Bài viết này đi sâu vào bản chất của hợp đồng grab và uber giao kết vớ...
05/06/2018

[Tiếp tục bài viết của độc giả luật học ứng dụng. Bài viết này đi sâu vào bản chất của hợp đồng grab và uber giao kết với các xế. Mời bạn đọc thưởng thức.
Các bạn có thể xem phần 1 tại link sau đây
https://www.facebook.com/tuvanluat24/posts/757677744621423 ]
CHẾ ĐỘ THUẾ HIỆN HÀNH ĐỐI VỚI UBER VÀ GRAB (phần 2)
BẢN CHẤT CỦA HỢP ĐỒNG VỚI CÁC ĐỐI TÁC
Hiện nay có nhiều tranh cãi về hợp đồng giữa Uber hay Grab với các tài xế, tác giả xin đưa ra quan điểm riêng của cá nhân rằng đây là hợp đồng lao động dựa trên các đặc điểm sau của hợp đồng lao động:
1, Hợp đồng nêu rõ sự lệ thuộc pháp lý giữa tài xế và hãng taxi (sau đây xin gọi tập trung vào 2 hãng lớn nhất là Uber, Grab) giống như NLĐ và NSDLĐ. Chắc chắn rồi, bất cứ một quan hệ lao động nào cũng có dấu vết của mệnh lệnh, chỉ thị. Với nguyên nhân là trong quá trình lao động, sản xuất cần có sự chỉ đạo của người đứng đầu – chủ sử dụng lao động sao cho hoạt động sản xuất đạt hiệu quả cao nhất. Nếu quý độc giả đang có trong tay Hợp đồng dịch vụ của Uber sẽ thấy những điều khoản sau cho thấy mối quan hệ này:
“…Khách Hàng PHẢI cung cấp tất cả các thiết bị, công cụ và những thứ cần thiết khác, với chi phí do Khách Hàng chịu,…”. (Mục 2.3 Hợp đồng dịch vụ)
“…Khách Hàng PHẢI thông báo ngay cho Uber về bất kỳ sự vi phạm thực tế hoặc đáng ngờ nào hoặc việc sử dụng không phù hợp hoặc tiết lộ ID Tài Xế hoặc Ứng Dụng Tài Xế”. (Mục 2.1 hợp đồng dịch vụ)
“Dịch vụ Uber” có nghĩa là các dịch vụ điện tử của Uber … CHO PHÉP các nhà cung cấp dịch vụ vận chuyển tìm kiếm …” (mục 1.16 hợp đồng dịch vụ)
Những từ “Phải”, “Cho phép”, “Có trách nhiệm”,… là đặc sản của ngôn ngữ trong hợp đồng lao động, thể hiện sự ràng buộc và phân định vai vế giữa “Người chủ và Người thợ”.
2, Đối tượng của hợp đồng lao động (HĐLĐ) là việc làm có trả công. Đây cũng là một yếu tố rất khó để xác định. Có nhiều tranh cãi về vấn đề này nhưng hiện nay có 02 quan điểm lớn như sau: “khoản tiền mà Uber, Grab trả cho Tài xế là tiền môi giới” và “đây là tiền công”. Nói là tiền môi giới thì không phải vì đây không phải là hợp đồng môi giới (phần này sẽ chứng minh bên dưới). Theo hợp đồng dịch vụ của Uber thì khoản tiền này do Uber chịu trách nhiệm gửi cho Tài xế (đối chiều Điều 90 BLLĐ) và khoản tiền nhiều hay ít cũng phụ thuộc vào cước phí. Theo mục 4.3 thì Uber có toàn quyền điều chỉnh cước phí. Điều này có nghĩa là Tài xế là người thực hiện công việc vận tải hành khách nhân danh chính bản thân mình (theo cách suy diễn của Hợp đồng) nhưng lại không thể quyết định cước phí - số tiền mình sẽ nhận được. Sự lệ thuộc nặng nề này cho thấy mối quan hệ Tài xế - Hãng taxi mang dáng dấp của mối quan hệ lao động.
3, HĐLĐ phải do đích danh NLĐ thực hiện. Quá rõ ràng. Tôi đánh giá năng lực của anh thông qua CV, phỏng vấn, đối thoại,… và tôi trả tiền để anh làm việc cho tôi, tức là tôi muốn cái năng lực anh đang có sinh ra lợi nhuận cho tôi, có thể thấy tính cá biệt trong mối quan hệ lao động là rất cao. Ai? Làm gì và không được làm gì? Bao giờ? Ở đâu thường rất cụ thể. Trong Hợp đồng dịch vụ của Uber ký kết với đối tác, trải dài các điều khoản trong số đó tất nhiên không thể không cài cắm những điều khoản mà nghĩa vụ thuộc về đích danh Tài xế đó. Chẳng hạn điểm b Mục 2.7.1:
“…các Thiết Bị Uber KHÔNG ĐƯỢC CHUYỂN GIAO, CHO MƯỢN, bán hoặc cung cấp theo bất kỳ cách nào cho bất kỳ bên nào không phải là TÀI XẾ ĐÃ ĐƯỢC CHỈ ĐỊNH để sử dụng Thiết Bị Uber này…”
Cùng với đó, các yếu tố nhân thân của Tài xế cũng được Uber, Grab xét đến như là điều kiện để được làm “Đối tác” như: “Yêu cầu đối với Tài Xế …(b) có trình độ đào tạo, chuyên môn và kinh nghiệm phù hợp và cập nhật để cung cấp các Dịch Vụ Vận Chuyển một cách chuyên nghiệp vơi kỹ năng, sự cẩn trọng và chăm chỉ cần thiết; và (c) duy trì tiêu chuẩn cao về tính chuyên môn, phục vụ và phép lịch sự…” (Mục 3.1 Hợp đồng dịch vụ). Như vậy, so với tuyển lao động lái xe ở các hãng taxi truyền thống thì rõ ràng không có sự khác biệt.
4, Đồng phục. Tại sao chúng ta lại bàn đến vấn đề đồng phục như một căn cứ để xác định hình thức pháp lý kinh doanh? Đơn giản là vì đồng phục luôn gắn liền với thương hiệu. Bạn có giờ đi uống trà sữa, cà phê, ăn nhà hàng mà nhân viên không mặc đồng phục không? 96,69% là có đồng phục. Vậy chúng ta đặt ra một câu hỏi dưới góc nhìn của tài xế như thế này: “Tại sao tôi ký hợp đồng môi giới với các anh, tôi nhân danh chính bản thân tôi để đi chở khách mà tôi lại phải mặc đồng phục đại diện cho các anh?”. Có thể có quan điểm cho rằng: “đồng phục là để dễ nhận diện tài xế”. Cũng đúng, nhưng như đã nói ở trên, nó đại diện cho hình ảnh của hãng. Bạn nghĩ sao nếu một ngừoi mặc đồng phục Uber, Grab có nghĩa cử cao đẹp hay thực hiện hành vi phạm tội? Lúc đó các tờ báo sẽ có một tiêu đề như thế này: “Tài xế Uber/ Grab abc xyz” thay vì “Anh Nguyễn Văn A (đích danh cá nhân) abc xyz”. Do đó, việc yêu cầu các Tài xế mặc đồng phục chẳng khác nào thừa nhận rằng “Họ là lao động của tôi” cả.
5, Hợp đồng giữa Taxi công nghệ với Tài xế không phải là hợp đồng môi giới.
Hiện nay cũng có quan điểm cho rằng hợp đồng này là giao kết của hoạt động môi giới thương mại. Dựa trên định nghĩa tại Điều 150 Luật Thương mại 2005 thì thật là dễ dàng để quy kết đây là hoạt động môi giới. Đánh giá các văn bản pháp luật của Việt Nam từ trước tới nay cũng không có một định nghĩa nào khác về môi giới thương mại, nên chúng ta phải tham khảo đến các định nghĩa về môi giới tiền tệ (Điều 3 Quyết định 351/2004/QĐ-NHNN và Khoản 1 Điều 3 Thông tư 17/2016/TT-NHNN), cùng với thực tiễn môi giới thì ta có thể kết luận hoạt động môi giới có những đặc điểm sau:
(1) Là hoạt động trung gian thương mại.
(2) Là một hoạt động cung ứng dịch vụ có thu phí môi giới.
(3) Dàn xếp, tạo điều kiện cho các bên để có thể đi đến kí kết hợp đồng.
(4) Bên được môi giới độc lập với bên môi giới, không chịu sự ràng buộc về quản lý.
Đặc điểm (4) là một đặc điểm ta luôn thấy trong hoạt động môi giới nói chung. Xuất phát từ việc người được môi giới có nhu cầu tìm kiếm khách hàng nhưng gặp trở ngại trong tiếp cận thị trường nên phải thông qua sự trợ giúp của Người môi giới – vốn có sự am hiểu về lĩnh vực, thị trường đó để xúc tác cho Người được môi giới đạt được kết quả tốt nhất về giá cả, chất lượng hàng hóa, dịch vụ… Và do tính chất công việc giữa Người môi giới và Người được môi giới là khác nhau (một người muốn mua/ bán còn một người tạo điều kiện cho người kia có thể mua/ bán), tách bạch với nhau nên họ độc lập, không chịu sự quản lý, chi phối lẫn nhau. Hoạt động của Uber nói riêng hay các công ty kinh doanh phần mềm khác nói chung như (Grab, Xelo, Didi,…) có các đặc điểm (1), (2) và (3) nhưng lại không có đặc điểm (4). Chúng ta có thể đặt một số câu hỏi như: “nếu đây là hợp đồng môi giới thì tại sao bên được môi giới lại phải mặc đồng phục do bên môi giới cấp? Tại sao bên được môi giới phải được bên môi giới đào tạo trước khi lái xe? Tại sao là hoạt động môi giới mà Tài xế không tự quyết định cước phí trong khi theo hợp đồng môi giới thì lái xe nhân danh chính mình cung cấp dịch vụ vận tải? Tại sao việc lái xe cung cấp dịch vụ kém chất lượng thì phải chịu trách nhiệm về uy tín trước bên môi giới mặc dù bên môi giới không cung cấp dịch vụ vận tải theo hợp đồng?...”

Kết luận, đây là “Hợp đồng lao động” không phải “Hợp đồng môi giới”. Thông qua đó, chúng ta cũng có thể kết luận hoạt động của taxi công nghệ hiện nay là “Kinh doanh vận tải” chứ không phải “Môi giới thương mại”. Và cũng qua việc xác định rằng đây là hoạt động “Kinh doanh vận tải” thì chúng ta cũng thay đổi cách tính thuế của Uber, Grab là dựa trên 100% số tiền tài xế thu về thay vì 20% tổng số tiền mà tài xế thu về như trước đây.
P/s: Trả lời cho câu hỏi tại sao bài viết chỉ phân tích hợp đồng của Uber chứ không phải hợp đồng của Grab hay Xelo. Tác giả xin trả lời rằng hợp đồng của Uber phản ánh sắc nét nhất các đặc tính pháp lý và các điều khoản của Uber đầy đủ hơn (20 trang A4) so với các hợp đồng của hãng khác (Grab – 4 trang A4).
[Anh Kiêm]

[Bài viết của một độc giả fanpage của luật học ứng dụng, các admin vô cùng cảm kích với sự nhiệt tình và quan tâm của bạ...
31/05/2018

[Bài viết của một độc giả fanpage của luật học ứng dụng, các admin vô cùng cảm kích với sự nhiệt tình và quan tâm của bạn. Ad cũng hi vọng trong tương lai cũng sẽ nhận được những bài viết của các độc giả khác]
CHẾ ĐỘ THUẾ HIỆN HÀNH ĐỐI VỚI UBER VÀ GRAB (phần 1)
CUỘC TRANH CÃI VỀ THUẾ GIỮA TAXI CÔNG NGHỆ VÀ TAXI TRUYỀN THỐNG
Câu chuyện tranh cãi giữa Uber, Grab (sau đây gọi chung là Taxi Công nghệ) và Taxi truyền thống đã trở thành vấn đề nóng bỏng trong những năm trở lại đây. Bắt đầu “đổ bộ” vào Việt Nam năm 2014, Taxi công nghệ xuất hiện chỉ đơn giản như một ứng dụng mới mạng lại lợi ích cho nhiều người về tính minh bạch giá thành, sự chủ động, chất lượng dịch vụ,… nhưng dần dần với tốc độ phát triển phi mã, Taxi công nghệ đã đang và sẽ soán ngôi của các hãng Taxi truyền thống. Vậy dựa vào đâu mà Taxi công nghệ có sức mạnh to lớn đến mức vừa đặt chân vào thị trường đã có thể nhanh chóng lên ngôi? Dựa vào 03 điểm mạnh sau:
Thứ nhất, Taxi công nghệ không đầu tư phương tiện nhưng vẫn có phương tiện trong tay vì hoạt động dựa trên mô hình kinh tế chia sẻ. Những tài xế sẽ trở thành đối tác đối với hãng Taxi công nghệ, dùng xe của mình để thực hiện vận tải hành khách
Thứ hai, vấn đề quản lý bất cập. So với Taxi truyền thống, taxi công nghệ vượt trội hơn hẳn trong chính sách quản lý hành chính. Chẳng hạn như, Taxi công nghệ không phải thông báo cho CQNN khi thay đổi cước phí, không cần có đồng phục nhân viên, được đi vào khu vực cấm xe Taxi (cầu Chương Dương, Trường Chinh),… ngoài ra thì Taxi công nghệ không phải lo nghĩ về vấn đề bảo hiểm vì họ cho rằng mối quan hệ giữa họ và tài xế là “Đối tác”, không phải “NSDLĐ – NLĐ”. Về vấn đề này, tác giả xin trình bày trong một bài viết khác.
Thứ ba, về chính sách thuế. Đây là điểm tranh cãi gay gắt hiện nay. Tuy nhiên, các hãng Taxi truyền thống hiện nay phản đối thuế suất áp dụng cho 02 loại thuế mà cả Taxi truyền thống và công nghệ đều phải nộp là: Thuế TNDN và Thuế GTGT. Theo đó, Taxi truyền thống sẽ phải nộp 20% Thuế TNDN và 10% Thuế GTGT dựa trên lợi nhuận. Còn Taxi Công nghệ sẽ phải đóng 2% Thuế TNDN và 3% Thuế GTGT dựa trên doanh thu (Thông tư 103/2014/TT-BTC). Ngoài ra, vấn đề xác định số tiền phải chịu thuế cũng là một điều khó khăn (vấn đề này sẽ được trình bày cụ thể bên dưới). Như tiêu đề, bài viết này xin tập trung vào chính sách thuế.
1, Về thuế suất
Đầu tiên, thoạt nhìn vào thuế suất thì chúng ta có thể sẽ nghĩ đây là hai mức thuế suất “không bình đẳng”. 20% so với 2% (thuế TNDN) và 10% so với 3% (thuế GTGT). Tuy nhiên, theo tác giả, mức thuế suất này hiện nay đang khá hợp lý. Suy nghĩ về một ví dụ như thế này:
Một hãng taxi truyền thống có doanh thu 100 tỷ thì lợi nhuận sẽ là 10 tỷ (trên thực tế là khoảng 7-8 tỷ) thì khi chịu 20% thuế TNDN sẽ là 2 tỷ tiền thuế.
Một hãng taxi công nghệ có doanh thu 100 tỷ thì số thuế sẽ phải chịu là 2% doanh thu là 2 tỷ.
Như vậy, số thuế TNDN ở đây là khá bình đẳng với nhau và thuế GTGT cũng tương tự như vậy. Tất nhiên là trên thực tế, các doanh nghiệp taxi truyền thống có lợi nhuận thấp hơn một chút so với ví dụ trên, chẳng hạn như báo cáo tài chính của tập đoàn Mai Linh [1] thì cứ 100 tỷ doanh thu thì lợi nhuận là 7,8 tỷ, hoặc lợi nhuận bằng 7% (7 tỷ) doanh thu như của Vinasun [2].
2, Về số tiền phải chịu thuế
Vậy thì, tại số thuế suất đã khá bình đẳng rồi mà số thuế mà nhà nước thu được giữa Taxi truyền thống và Taxi Công nghệ lại khác nhau “một trời một vực như vậy”? Nguyên nhân nằm ở việc xác định số tiền phải chịu thuế.
Đối với Taxi truyền thống thì toàn bộ số tiền mà tài xế nhận được sẽ chuyển hết về công ty để tính thành doanh thu. Và số tiền này được hạch toán (vào sổ để theo dõi tài chính) nên tính được khá chính xác số thuế phải nộp.
Đối với Taxi công nghệ thì toàn bộ số tiền mà tài xế nhận được sẽ được chia ra làm 02 phần: 80% cho tài xế và 20% cho hãng (Uber, Grab). Và số tiền thuế TNDN được dùng làm căn cứ xác định thuế chỉ dựa trên 20% này thôi (thay vì toàn bộ 100% như Taxi truyền thống) vì họ cho rằng trong tổng số tiền tài xế thu về (100%) thì Uber, Grab chỉ đóng góp hoạt động trong 20% chi phí môi giới. Tức là cứ 100 tỷ số tiền thu về được, thì doanh thu của Taxi công nghệ được xác định là 20% - 20 tỷ, nên số tiền thuế TNDN phải nộp cũng sẽ là 2% của 20 tỷ là 0,4 tỷ. Như vậy, so với số thuế TNDN mà Taxi truyền thống phải nộp (1,6-2 tỷ/ 100 tỷ doanh thu) thì chênh nhau đến 04 lần!
Vậy câu hỏi đặt ra rằng, vì cái lý gì mà Taxi công nghệ lại chỉ bị xác định thuế dựa trên 20% số tiền thu về thôi? Câu trả lời nằm ở cách nhìn nhận đặc tính pháp lý của hoạt động này là “Môi giới thương mại” hay “Kinh doanh dịch vụ vận tải” và “Hợp đồng giữa tài xế và hãng có phải hợp đồng lao động hay không?”.
Với tính chất của taxi công nghệ hiện nay, thật khó để phân định giữa các hình thức trên với nhau khi ranh giới giữa chúng là rất mong manh. Tuy nhiên vẫn còn có một điểm mấu chốt mà thông qua đó cơ quan chức năng có thể căn cứ vào để xác định, đó là “Hợp đồng mà Tài xế giao kết với hãng Taxi công nghệ”. Khi trả lời được câu hỏi về hình thức pháp lý “Môi giới thương mại hay Kinh doanh dịch vụ vận tải” và “Hợp đồng này là môi giới hay là hợp đồng lao động” thì sự khác nhau về số thuế phải nộp khác nhau hoàn toàn. Nếu là “Môi giới thương mại” thì như trên đã phân tích, 100% số tiền mà tài xế nhận được thì 20% thuộc về hãng và tiền thuế chỉ tính trên 20% đó. Trong khi “Kinh doanh dịch vụ vận tải” thì lại tính trên 100% số tiền tài xế nhận được và theo hình thức này thì các tài xế taxi công nghệ được coi là “Người lao động” chứ không phải “Đối tác” (của hình thức môi giới). Có lẽ các bạn sẽ thắc mắc về chuyện này, nhưng bài viết đã khá dài, hẹn các bạn ở kì sau.
Còn nữa
[Anh Kiêm]

CHÚC MỪNG NĂM MỚI!Các thành viên Luật học ứng dụng xin gửi đến tất cả quý bạn đọc đã và đang theo dõi Luật học ứng dụng ...
15/02/2018

CHÚC MỪNG NĂM MỚI!
Các thành viên Luật học ứng dụng xin gửi đến tất cả quý bạn đọc đã và đang theo dõi Luật học ứng dụng những lời chúc chân thành nhất.
Chúc các bạn sinh viên Luật luôn giữ được ngọn lửa nhiệt huyết trong nghiên cứu luật học.
Chúc các luật gia, những người làm công tác pháp luật luôn giữ được cái đầu lạnh, trái tim nóng để đưa pháp luật vào bảo vệ công lý.
Chúc nhân dân cả nước nói chung có một năm no ấm đủ đầy, cùng nhau xây dựng đời sống ngày càng văn minh hơn.

13/02/2018

Tết nhất anh em vui thôi đừng vui quá.
Nhắc anh em là : Bộ luật hình sự cũng như luật xử lí vi phạm hành chính không loại trừ trách nhiệm đâu. Nhỡ đâu có uống say mà đâm chết người thì vẫn ra tòa về tội giết người nhé.
À mà với mấy anh cảnh thì nát rượu là một tình tiết để họ tống cổ ae mình vào trại tâm thần du lịch vài ngày đấy.

11/02/2018

Sắp valentine rồi, các bạn bảo trọng nhé! Vui thôi đừng vui quá.

TRỘM? Theo quy định của BLHS 2015, Trộm cắp tài sản là hành vi nguy hiểm được quy định với nội dung: “Người nào trộm cắp...
05/02/2018

TRỘM?
Theo quy định của BLHS 2015, Trộm cắp tài sản là hành vi nguy hiểm được quy định với nội dung: “Người nào trộm cắp tài sản của người khác trị giá từ 2.000.000 đồng đến dưới 50.000.000 đồng …”
Theo mô tả trên người đọc luật có thể dễ hình dung trộm cắp tài sản là hành vi chiếm đoạt có tính chất lén lút,hành vi này dẫn đến hậu quả trực tiếp là quan hệ đối với tài sản của chủ thể bị xâm phạm. Chủ thể bị xâm phạm trong tội danh này được luật định “người khác”. – Tài sản của người khác.
Trong thực tiễn nhiều người cho rằng việc cho rằng “người khác” ở đây được hiểu là chủ sở hữu tài sản. Bởi lẽ quyền sở hữu với tài sản là quyền của chủ sở hữu. Chủ sở hữu xác lập quyền sở hữu này thông qua các hình thức quy định tại Điều 221 BLDS 2015. Tuy nhiên, sự hình dung trên là chưa hết nội hàm của các nhà làm luật, việc hiểu thiếu nội hàm sẽ dẫn đến nhiều trường hợp thực tiễn không có điều luật điều chỉnh như việc một người tự trộm tài sản thuộc quyền sở hữu của mình. Chính vì vậy, ngoài chủ sở hữu tài sản cần phải được hiểu “tài sản của người khác” ở đây bao gồm người được chủ sở hữu giao quản lý (thông qua hợp đồng cho thuê, cho vay, gửi giữ…), pháp luật chỉ định quản lý (Quản lý tài sản của người bị tuyến bố mất tích,…) một cách hợp pháp và trường hợp người chiếm giữ bất hợp pháp tài sản (trường hợp trộm của trộm).
Đối với trường hợp trộm của chủ sở hữu hoặc người được giao quản lý hợp pháp có tính chất tương đối giống nhau. Việc thực hiện hành vi lén lút sẽ xâm phạm nghiêm trọng đến quyền của người quản lý đối với tài sản mình đang quản lý, dẫn đến việc chủ sở hữu hoặc người được giao một phần quyền sở hữu mất đi quyền của mình đối với tài sản. Thiệt hại đối với các đối tượng này chính là giá trị vật chất gắn với tài sản đó được xác định ở mức thấp nhất là 2.000.000đ .
Đối với trường hợp trộm của người chiếm giữ bất hợp pháp. Trong trường hợp này tôi cho rằng rất khó để phân tích cụ thể được tính nguy hiểm của hành vi bởi thiệt hại gây ra không trực tiếp đối với chủ sở hữu hoặc người quản lý tài sản. Nhưng theo quan điểm của mình, tôi nhận định hành vi trộm của trộm có tính chất nguy hiểm xuất phát từ hai yếu tố. Thứ nhất, người có hành vi trộm cắp (theo quy định BLHS) có lỗi cố ý đối với tội danh này điều đó phần nào thể hiện tính nguy hiểm của hành vi đối với không chỉ riêng người đang chiếm giữ mà còn đối với xã hội. Điều này phù hợp với yếu tố thứ hai là mục đích của pháp luật hình sự chính là răn đe các hành vi nguy hiểm không chỉ nhằm trừng phạt hành vi nguy hiểm cho xã hội mà còn ngăn chặn hành vi tương tự xảy ra (mang tính chất giáo dục). Chính vì vậy yếu tố có được tài sản hợp pháp hay không hợp pháp trong đối tượng của tội trộm cắp tài sản không phải là yếu tố đặt ra để xác định có hành vi trộm cắp hay không?
Chỉ cần một người có năng lực trách nhiệm hình sự thực hiện hành vi chiếm đoạt có tính chất lén lút tài sản của chủ sở hữu tài sản, người đang quản lý tài sản hợp pháp và người đang chiếm giữ tài sản trái luật, nếu giá trị tài sản bị chiếm đoạt từ 2.000.000 VNĐ trở lên hoặc tuy dưới 2.000.000 mà thỏa mãn các quy định tại Khoản 1 Điều 173 BLHS thì thỏa mãn cấu thành tội phạm của tội trộm cắp tài sản. Chính vì vậy, chủ sở hữu tài sản cũng có thể trở thành đối tượng bị truy cứu TNHS với tội danh Trộm cắp tài sản của chính mình.
Nhiều bạn đặt ra câu hỏi, Nếu chủ sở hữu có hành vi lấy lại tài sản của mình một cách lén lút từ tay kẻ đã trộm của mình thì có bị truy cứu TNHS hay không? Tùy từng trường hợp cụ thể, nhưng trong trường hợp này theo tôi không thỏa mãn yếu tố Lỗi Cố ý của tội phạm xâm phạm sở hữu nói chung và trộm cắp tài sản nói riêng.

THÔNG BÁO TỚI QUÝ BẠN ĐỌC. Fanpage Luật học ứng dụng được thành lập ngày 15/4/2017 với đội ngũ thành viên tích cực nghiê...
04/02/2018

THÔNG BÁO TỚI QUÝ BẠN ĐỌC.
Fanpage Luật học ứng dụng được thành lập ngày 15/4/2017 với đội ngũ thành viên tích cực nghiên cứu pháp luật dưới phương diện lý luận và thực tiễn. Chúng tôi luôn kiên định với sứ mệnh là một điểm tựa pháp lý tin cậy của tất cả mọi người thông qua hai hoạt động chính là truyền đạt những kiến thức pháp lý đến bạn đọc một cách dễ hiểu, dễ vận dụng nhất và luôn cung cấp những tư vấn đầy đủ, kịp thời giúp quý bạn đọc giải quyết được những vấn đề bạn đọc vướng mắc trong cuộc sống.
Với những thành công bước đầu trong việc trợ giúp pháp lý cho cộng đồng thông qua Fanpage và Gmail. Đội ngũ chúng tôi tin tưởng rằng sẽ có thể tiếp tục đóng góp công sức của mình nhiều hơn nữa trong việc giúp đỡ mọi người giải quyết những vướng mắc pháp lý trong lĩnh vực Hình sự, dân sự, hôn nhân gia đình và đất đai.
Chúng tôi sẽ nỗ lực hết mình để có thể tư vấn tới cộng đồng một cách nhanh nhất và chính xác nhất. Chúng tôi tâm niệm việc giúp đỡ Cộng đồng là một trong những sứ mệnh quan trọng và phải được ưu tiên hàng đầu. Chính vì thế, kể từ ngày hôm nay Fanpage Luật học ứng dụng chính thức đổi tên thành " Tư vấn pháp luật - Luật học ứng dụng" để thể hiện quyết tâm của chúng tôi trong hoạt động về sau.
Cảm ơn quý bạn đọc đã bên cạnh Luật học ứng dụng suốt thời gian qua. Chúng tôi cam kết sẽ giữ gìn và phát huy những giá trị đã đạt được và hướng tới những giá trị mới thiết thực hơn nữa.
- Đội ngũ Luật học ứng dụng thân gửi -

Thành công đến từ những ý tưởng.Khi hàng trăm vạn người đang tung hô cả đội tuyển, thì tôi nhớ đến những ngày tháng ấy.V...
28/01/2018

Thành công đến từ những ý tưởng.
Khi hàng trăm vạn người đang tung hô cả đội tuyển, thì tôi nhớ đến những ngày tháng ấy.
Và tôi tin rằng điều đó định hình tương lai cho không chỉ bóng đá. Cái nhìn càng dài, vất vả càng lớn, thành công càng ngọt

Address

Nguyễn Chí Thanh
Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tư Vấn Pháp Luật - Luật Học Ứng Dụng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Tư Vấn Pháp Luật - Luật Học Ứng Dụng:

Share