NHÀ ĐẤT HÀ NỘI

NHÀ ĐẤT HÀ NỘI - Thực hành tư vấn pháp luật dành cho sinh viên.
- Tiếp cận các tình huống thực

- Thực hành tư vấn pháp luật dành cho sinh viên.
- Tiếp cận các tình huống thực tế trong đời sống và trợ giúp pháp lý.
- Trợ giúp pháp lý miễn phí.
- Đưa pháp luật thực định vào cuộc sống.
- Vì lợi ích cộng đồng.
- Nơi sinh viên nói lên ý kiến, bày tỏ cảm xúc của mình trước những hiện tượng xã hội.

⭐️Bán nhà BỒ ĐỀ - LONG BIÊN - 40m2 x 5 tầng - 5,x tỉ - Ô tô vào nhà - Kinh doanh tốt🚶‍♂️Đi bộ mấy bước ra hồ Bồ Đề.Xung ...
09/01/2021

⭐️Bán nhà BỒ ĐỀ - LONG BIÊN - 40m2 x 5 tầng - 5,x tỉ - Ô tô vào nhà - Kinh doanh tốt
🚶‍♂️Đi bộ mấy bước ra hồ Bồ Đề.Xung quanh đầy đủ tiện ích,khu dân trí cao.Gần trường cấp 1,2,CA và UBND phường
🌸 Diện tích: 40m2 x 5 tầng
🌸 Mặt tiền: 4,1m
🏣 Kết cấu nhà móng cọc bê tông cốt thép.Cửa và đồ gỗ đều là gỗ Lim Nam Phi xịn
🔺 Tầng 1: Bếp (P.Ăn) - Gara Ô tô
🔺 Tầng 2: Phòng khách
🔺 Tầng 3,4: 2 Phòng ngủ to
🔺 Tầng 5: Phòng thờ - sân phơi
🏤 Nhà mới,thiết kế nội thất hiện đại, gần hồ rộng thoáng mát.
🌉Gần cầu Chương Dương, sang Phố Cổ 10 phút.
🔶Hướng: Tây Nam
🛑 Pháp lý: Sổ đỏ chính chủ - Giấy phép xây dựng - Bản thiết kế.
💵Hỗ trợ vay vốn ngân hàng (70% giá trị)
💲Giá: 5,x tỷ có thương lượng (Bao sang tên)
☎️ Liên hệ xem nhà: Em Đạt 0969948899



03/01/2019
BẰNG ĐẠI HỌC CHÍNH QUY VÀ TẠI CHỨC CÓ GIÁ TRỊ NHƯ NHAUVới 84,12% tổng số đại biểu tán thành, Quốc hội đã nhất trí không ...
23/11/2018

BẰNG ĐẠI HỌC CHÍNH QUY VÀ TẠI CHỨC CÓ GIÁ TRỊ NHƯ NHAU

Với 84,12% tổng số đại biểu tán thành, Quốc hội đã nhất trí không phân biệt giá trị văn bằng đại học chính quy và tại chức khi bấm nút thông qua Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Giáo dục đại học ngày 19/11 vừa qua.

Với 84,12% tổng số đại biểu tán thành, Quốc hội đã nhất trí không phân biệt giá trị văn bằng đại học chính quy và tại chức khi bấm nút thông qua Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Giáo dục đại học ngày 19/11 vừa qu...

“Học để thi, bắt học sinh phải giỏi toàn diện là những quan niệm giáo dục sai lầm”Có cơ hội sang làm nghiên cứu sinh tại...
13/11/2018

“Học để thi, bắt học sinh phải giỏi toàn diện là những quan niệm giáo dục sai lầm”
Có cơ hội sang làm nghiên cứu sinh tại Đại học Newcastle (Australia), chuyên gia giáo dục, Thạc sĩ Nguyễn Sóng Hiền đã có những trải nghiệm và cảm nhận rõ sự khác biệt trong tư duy về giáo dục của Việt Nam và các nước.
Ông cho rằng, tư duy “giáo dục toàn diện”, “bắt học sinh phải giỏi toàn diện” chính là quan niệm giáo dục sai lầm, không còn phù hợp.

Lao Động xin chia sẻ quan điểm của Thạc sĩ Nguyễn Sóng Hiền về những điểm bất cập này.

Đây cũng là những góp ý của ông về việc x.a’ c định mục tiêu giáo dục, cơ cấu hệ thống giáo dục quốc dân trong Dự thảo Luật Giáo dục sửa đổi đang được Bộ GDĐT lấy ý kiến trước khi trình Quốc hội thông qua:
Không nên bắt học sinh phải học giỏi toàn diện

Đối với các quốc gia có nền giáo dục tiên tiến, học sinh ở độ tuổi 15, bước vào cấp ba là giai đoạn phân hoá nghề nghiệp theo năng lực và sở thích cụ thể của các em. Hệ thống trường trung học cũng được thiết kế theo các lĩnh vực mà các em có thể lựa chọn phù hợp với năng lực và sở thích. Các quốc gia như Nhật bản, Singapore, Úc, hay thậm chí Thái Lan cũng có cấu trúc hệ thống giáo dục tương tự.

Còn Việt Nam, chúng ta vẫn giữ quan niệm giáo dục sai lầm rằng phải phát triển các em trở thành con người toàn diện, mô tuýp của những bậc thánh nhân xưa. Tức là đào tạo một cá nhân trăm thứ đều hay, việc gì cũng biết nhưng điều này lại phản khoa học.

Vì thực chất mỗi cá nhân chỉ có thể có năng lực ở một vài lĩnh vực nhất định và thêm vào đó không phải tất cả các em đều giống nhau.

Vì vậy không thể và không bao giờ chỉ có một mô hình giáo dục cho tất cả. Một nền giáo dục toàn diện không phải là đào tạo ra những cá nhân toàn diện mà nó phải cung cấp các cơ hội để có thể phát triển toàn diện các năng lực của mỗi học sinh.
Nên rút ngắn thời gian giáo dục THCS

Cái khó của chúng ta hiện nay là cấu trúc hệ thống giáo dục thiếu sự thống nhất và kết nối chặt chẽ.

Với cấu trúc giáo dục song song một bên chuyên về văn hoá do Bộ GDĐT và một bên nghề do Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội quản lý dẫn tới nhiều bất cập, chồng chéo.

Ngoài ra, các quốc gia có nền giáo dục tiến bộ đều thiết kế cấu trúc hệ thống giáo dục thống nhất gồm cả giáo dục chung, giáo dục nghề và theo mô hình: 6-3-3-4 (6 năm tiểu học, 3 năm THCS, 3 năm THPT và 4 năm đại học).
Nhưng Việt Nam vẫn duy trì với cấu trúc: 5-4-3-4 (5 năm tiểu học, 4 năm THCS, 3 năm THPT và 4 năm đại học) từ nhiều năm nay.

Việc giảm thời gian giáo dục tiểu học và tăng thời gian giáo dục cơ sở chỉ làm kéo dài thời gian bước vào giai đoạn phân hoá nghề theo năng lực của các em học sinh ở cấp ba.

“Giáo dục đồng phục thủ tiêu tính đa dạng trong năng lực của học sinh”

Bên cạnh đó hệ thống trường học chúng ta vẫn còn “đồng phục”, tức là một mô hình trường cho tất cả các em. Việc này làm hạn chế phát triển các năng lực nghề nghiệp của học sinh, thủ tiêu tính đa dạng trong năng lực của các em.
Việc tách rời giáo dục nghề và giáo dục chung dẫn tới sự thiếu thống nhất và đồng nhất trong việc cung ứng và đào tạo nhân lực cho xã hội.

Mục tiêu bất kỳ hệ thống nhà trường nào cũng hướng tới cung cấp nguồn nhân lực đáp ứng nhu cầu của thị trường chứ trường học không đơn thuần chỉ là nơi truyền thụ tri thức của thế hệ trước cho thế hệ sau. Thiết nghĩ, đến lúc chúng ta cần tái cấu trúc lại hệ thống giáo dục và cần sự thống nhất trong quản lý giáo dục nghề và giáo dục chung.

Ngoài ra, đối với giáo dục trung học cần có sự đa dạng trong các lĩnh vực nghề nghiệp mà các em có thể lựa chọn theo năng lực riêng của mình, chứ không nên giữ mãi quan điểm “học để thi, phải giáo dục học sinh trở thành con người giỏi toàn diện”.

Có cơ hội sang làm nghiên cứu sinh tại Đại học Newcastle (Australia), chuyên gia giáo dục, Thạc sĩ Nguyễn Sóng Hiền đã có những trải nghiệm và cảm nhận rõ sự khác biệt...

3 vấn đề pháp lý trong vụ VN PharmaTòa đã triệu tập, thì các cá nhân phải tớiVụ VN Pharma: Đề nghị chuyển sang tội buôn ...
26/10/2017

3 vấn đề pháp lý trong vụ VN Pharma

Tòa đã triệu tập, thì các cá nhân phải tới
Vụ VN Pharma: Đề nghị chuyển sang tội buôn bán hàng giả
Vì sao Nguyễn Minh Hùng bị bắt tạm giam tại tòa?
TAND Cấp cao tại TP.HCM đang nghị án vụ buôn lậu, làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan, tổ chức xảy ra tại Công ty Cổ phần VN Pharma do Nguyễn Minh Hùng, tổng giám đốc, cùng đồng phạm thực hiện. có nhiều vấn đề pháp lý liên quan đến vụ án này, đặc biệt việc tòa ra lệnh bắt tạm giam hai bị cáo đầu vụ ngay tại phiên xử.
Bắt tạm giam tại tòa

Theo đó, đầu giờ chiều 23-10, trước khi HĐXX xét hỏi, lực lượng công an bất ngờ xuất hiện và đọc lệnh bắt tạm giam 90 ngày đối với hai bị cáo Hùng và Võ Mạnh Cường. Lệnh bắt tạm giam này do phó chánh án TAND Cấp cao tại TP.HCM ký.

Trong phần tranh luận bổ sung, luật sư (LS) của bị cáo Hùng đề nghị VKS giải đáp về việc bắt tạm giam này vì là việc chưa có tiền lệ. LS nói: “Thân chủ tôi không ngoan cố. Còn bắt để phục vụ xét xử thì phải bắt trước khi phiên tòa diễn ra, nếu có hành vi nguy hiểm thì sẽ bắt sau khi tòa tuyên án. Tôi băn khoăn về lệnh bắt này. Làm như vậy ảnh hưởng tới tâm lý của thân chủ tôi”.

Đối đáp, đại diện VKS cho rằng theo Điều 243 BLTTHS thì chưa có quy định hạn chế quyền của HĐXX ra lệnh bắt tạm giam bị cáo trong trường hợp nào. Thẩm quyền của chánh án và phó chánh án TAND Cấp cao cũng không bị hạn chế. Ngoài ra, mục 2.2 Nghị quyết số 05 ngày 8-12-2015 của Hội đồng Thẩm phán TAND Tối cao (hướng dẫn thi hành một số quy định trong phần xét xử phúc thẩm) thì việc ra lệnh bắt tạm giam của TAND Cấp cao tại TP.HCM là hoàn toàn có căn cứ nhằm phục vụ cho công tác xét xử.

Theo ông Vũ Phi Long (nguyên Phó Chánh Tòa Hình sự TAND TP.HCM), trong quá trình phiên tòa đang diễn ra, việc bắt tạm giam hai bị cáo phải dựa trên đề xuất của HĐXX. Bởi trách nhiệm và quyền hạn đề xuất thuộc HĐXX, việc lãnh đạo tòa ký lệnh bắt tạm giam theo đề xuất của HĐXX là đúng. Nếu sau khi tuyên án thì HĐXX có thẩm quyền ra lệnh bắt tạm giam bị cáo ngay tại tòa mà không phải phụ thuộc vào đề xuất. Còn khi phiên tòa đang tiếp diễn tức là HĐXX chưa tuyên án, chưa có quyết định cuối cùng.

LS Nguyễn Thành Công (Đoàn LS TP.HCM) cũng cho rằng tòa đã làm đúng luật. Trong vụ án này HĐXX đã tính đến việc đảm bảo thi hành án ngay sau khi tuyên án để đảm bảo bị cáo không trốn tránh hoặc tạo ra các tình huống khác như bệnh tật, tai nạn.
LS Công phân tích đây là phiên tòa phúc thẩm nên bản án sẽ có hiệu lực ngay sau khi tuyên. Tức là bị cáo sẽ chuyển thành bị án kể từ khi lời tuyên án cuối cùng chấm dứt. Vì thế HĐXX có toàn quyền xác định bị cáo có thể gây khó khăn cho việc thi hành án nên đã ra lệnh bắt tạm giam. Nếu vụ án sau đó bị kháng nghị giám đốc thẩm, tái thẩm thì đó là các thủ tục thực hiện sau khi có bản án phúc thẩm. Lúc này, việc đúng sai của bản án phúc thẩm là do HĐXX chịu trách nhiệm với pháp luật.

Đồng tình, LS Nguyễn Hữu Thế Trạch (Đoàn LS TP.HCM) nói: “Theo Điều 243 BLTTHS thì tòa án cấp phúc thẩm có quyền quyết định việc áp dụng, thay đổi hoặc hủy bỏ biện pháp ngăn chặn. Việc phó chánh án TAND Cấp cao tại TP.HCM ký lệnh bắt tạm giam là đúng”. Ngoài ra, tiểu mục 2.2 khoản 2 Phần II Nghị quyết 05/2005 nói trên hướng dẫn: Để đảm bảo quyết định bắt và tạm giam được thi hành ngay và đúng pháp luật thì tòa phúc thẩm ra quyết định bắt và tạm giam bị cáo nếu trong khi nghiên cứu hồ sơ vụ án để chuẩn bị xét xử phúc thẩm cũng như qua diễn biến xét xử tại phiên tòa, thấy có đầy đủ điều kiện theo luật định…

Giấy mời chứ không phải triệu tập

Tại phần tranh luận phiên tòa này, đại diện VKS đề nghị HĐXX có biện pháp nhắc nhở ông Trương Quốc Cường (Thứ trưởng Bộ Y tế), ông Nguyễn Tấn Đạt (Phó Cục trưởng Cục Quản lý dược) vì tòa đã có văn bản triệu tập nhưng không đến phiên xử. Điều dư luận quan tâm là HĐXX đã gửi giấy mời hay giấy triệu tập với các cá nhân nói trên.

Ngày 25-10, trao đổi với Pháp Luật TP.HCM, một lãnh đạo TAND Cấp cao tại TP.HCM khẳng định tòa gửi giấy mời chứ không phải giấy triệu tập. Các giấy mời này do thẩm phán chủ tọa phiên tòa ký. Lý do mời là vì ông Cường là người phụ trách việc cấp giấy phép nhập thuốc nên tòa mời đến để giúp HĐXX làm rõ quy trình cấp phép. Tương tự, đối với đại diện của Bộ Ngoại giao là cơ quan có văn bản cho biết Công ty Helix Canada không tồn tại nên tòa mời đến phiên xử để có câu trả lời làm rõ vụ việc. “Việc mời hay triệu tập đối với những cá nhân liên quan đến những vụ án lớn được dư luận quan tâm thì lãnh đạo tòa rất cẩn trọng và tuân thủ đúng pháp luật” - vị này nói.

LS Công cho rằng nếu xác định đây là người liên quan thì HĐXX có thể xem xét tình hình vụ án, sự cần thiết phải có mặt hay không để quyết định xét xử hay hoãn. Về chế tài, BLTTHS không có quy định nào về việc xử phạt hay dẫn giải đối với người liên quan nếu họ không đến tòa theo giấy triệu tập. Trong khi vụ này HĐXX chỉ gửi giấy mời những cá nhân trên thì họ có quyền đến hoặc không đến. Nếu họ không có mặt, HĐXX chỉ có quyền nhắc nhở mà không thể có biện pháp chế tài nào.

Trong khi LS Trạch cho rằng ngoài tư cách công dân thì ông thứ trưởng là người nên tuân thủ pháp luật và tôn trọng HĐXX cao hơn. Vì vậy nếu nhận được giấy mời của tòa thì ông nên có mặt để phối hợp giúp cơ quan tố tụng làm sáng tỏ các vấn đề trong vụ án.

nội dung nào cần được làm rõ?

Một vấn đề khác là nếu HĐXX chấp nhận đề nghị của VKS hủy án để chuyển hướng điều tra từ tội buôn lậu sang tội buôn bán thuốc giả thì nội dung nào cần được làm rõ? Theo ông Vũ Phi Long, nếu tòa phúc thẩm quyết định hủy án để điều tra, xét xử lại từ đầu thì bản án có thể đưa ra các nhận định về việc cấp sơ thẩm đã bỏ lọt người, lọt tội. Cần lưu ý là tòa phúc thẩm không được quyết định về điều luật liên quan đến tội danh mới phải áp dụng với các bị cáo. Bản án chỉ phân tích, chỉ rõ các vấn đề cần được điều tra bổ sung thế nào, kèm theo nhận định có cơ sở xác định các bị cáo phạm một tội khác…

Nếu tòa triệu tập thì phải có mặt

Trao đổi với báo chí bên hành lang Quốc hội sáng 25-10, ĐBQH-LS Trương Trọng Nghĩa nói: “Đối với các phiên tòa, người tham gia không phải là nguyên đơn, bị đơn hoặc bị cáo mà là nhân chứng hay những người liên quan thì tòa có thể mời hoặc triệu tập. Nếu tòa triệu tập thì anh phải đến. Nếu không đến là vi phạm pháp luật, trừ khi có lý do chính đáng”.

Nếu người được triệu tập vắng mặt hoặc người được triệu tập nhưng đi không đúng thành phần có khi còn phải hoãn phiên tòa. Trong trường hợp tòa triệu tập đích danh một lãnh đạo nào đó vì vai trò của họ trong vụ việc (cả dân sự, hình sự) thì người đó có thể xin vắng mặt với lý do phù hợp và được HĐXX chấp thuận. Còn nếu vắng mà không có lý do chính đáng hoặc không được HĐXX chấp thuận thì phải có chế tài. “Nếu tòa triệu tập đích danh thứ trưởng Bộ y tế mà thứ trưởng muốn vắng mặt thì phải có văn bản xin phép vắng mặt và được HĐXX chấp thuận” - ông Nghĩa nói.

(PL)- Lãnh đạo TAND Cấp cao tại TP.HCM xác nhận đã gửi giấy mời cho ông thứ trưởng Bộ Y tế đến tòa chứ không phải giấy triệu tập.

Người Việt tại Nhật “dậy sóng” với tâm thư của người Nhật gửi Việt Nam Một bạn trẻ người Nhật từng du học ở Việt Nam vừa...
27/09/2017

Người Việt tại Nhật “dậy sóng” với tâm thư của người Nhật gửi Việt Nam

Một bạn trẻ người Nhật từng du học ở Việt Nam vừa có bài viết gửi giới trẻ Việt Nam khiến dư luận xôn xao.

Bài viết về văn hóa con người Việt Nam của một bạn du học sinh Nhật. Nội dung bài viết như sau:

“Việt Nam – nhà giàu và những đứa con chưa ngoan

Tôi đang là một du học sinh Nhật, có hơn 4 năm sinh sống tại Việt Nam. Với ngần ấy thời gian, tôi đã kịp hiểu một đạo lý giản đơn của người Việt: “Sự thật mất lòng”. Song không vì thế mà tôi sẽ ngoảnh ngơ trước những điều chưa hay, chưa đẹp ở đây. Hy vọng những gì mình viết ra, không gì ngoài sự thật, như một ly cà phê ngon tặng cho mảnh đất này, tuy đắng nhưng sẽ giúp người ta thoát khỏi cơn ngủ gục – ngủ gật trước những giá trị ảo và vô tình để những giá trị thật bị mai một.

Tôi có một nước Nhật để tự hào

Tôi tự hào vì nơi tôi lớn lên, không có rừng vàng biển bạc. Song, “trong đêm tối nhất, người ta mới thấy được, đâu là ngôi sao sáng nhất”.

Thế đấy, với một xứ sở thua thiệt về mọi mặt, nghèo tài nguyên, hàng năm gánh chịu sự đe dọa của hàng trăm trận động đất lớn nhỏ lại oằn mình gánh chịu vết thương chiến tranh nặng nề, vươn lên là cách duy nhất để nhân dân Nhật tồn tại và cho cả thế giới biết “có một nước Nhật như thế”.

Tôi tự hào vì đất nước tôi không có bề dày văn hiến lâu đời nên chúng tôi sẵn sàng học hỏi và tiếp nhận tinh hoa mà các dân tộc khác “chia sẻ”. Từ trong trứng nước, mỗi đứa trẻ đã được học cách cúi chào trước người khác. Cái cúi chào ấy là đại diện cho hệ tư tưởng của cả một dân tộc biết trọng thị, khiêm nhường nhưng tự trọng cao ngời.

Tôi tự hào vì đất nước tôi được thử thách nhiều hơn bất kỳ ai. Khi thảm họa động đất sóng thần kép diễn ra, cả thế giới gần như “chấn động”. Chấn động vì giữa hoang tàn, đổ nát, đói khổ và biệt lập, người ta chỉ nhìn thấy từng dòng người kiên nhẫn xếp hàng nhận cứu trợ và cúi đầu từ tốn cảm ơn. Không có cảnh hôi của, lên giá, cướp bóc, bạo lực nào diễn ra giữa sự cùng khổ. Chỉ chưa đầy một năm sau khi hàng loạt thành phố bị xóa sổ hoàn toàn, sự sống lại bắt đầu hồi sinh như chưa từng có biến cố nào đã xảy ra. Thế đấy, không có những thành tích to lớn để nói về nước Nhật nhưng thương hiệu “made in Japan”, là thương hiệu uy tín vượt trên mọi khuôn khổ, tiêu chuẩn khắt khe, được toàn cầu tôn trọng nhất mà tôi từng biết.

Bạn cũng có một nước Việt để tự hào

Nói Việt Nam là một “nhà giàu”, quả là không ngoa. Giàu tài nguyên, giàu truyền thống, giàu văn hóa…Nhưng con cháu của nhà giàu, sẽ phải đối mặt với những vấn đề nan giải của nhà giàu. Và không phải ai cũng biết cách sống có trách nhiệm trong sự giàu có ấy.

Thật đáng tự hào nếu bạn được lớn lên ở một đất nước được thiên nhiên ưu đãi với rừng vàng biển bạc. Đáng xấu hổ nếu xem đó là khoản thừa kế kếch xù, không bao giờ cạn.

Thật tiếc đó lại là những gì tôi thấy.

Tại các thành phố, chỉ cần nhà mình sạch sẽ là được, ngoài phạm vi ngôi nhà, bẩn đến đâu, không ai quan tâm. Ở các nhà máy, nếu không biết dồn rác thải ở đâu, họ sẽ cho chúng ra ngoài đường, sông suối, biển cả vì đó là “tài sản quốc gia” – đã có quốc gia lo, không phải việc của mỗi người dân. Tại một đất nước mà 80% dân số sống bằng nghề nông, đất đai, nước ngầm hầu như đã bị nhiễm độc, đến nỗi, người ta nói vui trong năm nữa thôi sẽ là thời đại của ung thư vì ăn gì cũng độc, không ít thì nhiều, không thể khác. Vì sao nên nỗi ?

Thật đáng tự hào vì Việt Nam có 4000 năm văn hiến. Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ là một chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử đời thường. Thật buồn vì đó cũng là điều tôi thấy mỗi ngày.

Hãy chỉ cho tôi thấy rằng tôi đã sai nếu nói: Người Việt không biết xếp hàng, xếp hàng chỉ dành cho học sinh tiểu học; người Việt không biết tự hào về người Việt, nếu không thì Flappy Bird đã không phải chết yểu đau đớn; người Việt chửi hay còn hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị; người Việt vẫn còn luyến tiếc văn hóa làng xã, giai cấp nếu không phải thế thì họ đã không đứng thẳng người chửi đổng và cúi rạp mình trước quyền lực bất công mà chẳng dám lên tiếng; người Việt có đôi mắt siêu hạng nhất vì nhìn đâu cũng thấy cơ hội để mánh mun, lọc lừa.

Tôi chưa từng thấy đất nước nào mà các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để sau này là bác sỹ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không vì đam mê mà vì phong bì nhiều, đút lót dễ, giàu sang mấy hồi…Vì đâu nên nỗi?

Người Việt có một nền di sản độc đáo, một nguồn sức mạnh vô cùng to lớn, ai cũng nhìn thấy, chỉ có người Việt là không thấy hoặc từ chối nhìn thấy. Vì sao nên nỗi?

Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Là một người Việt – khó lắm! Thật vậy sao?”.

Thật đáng tự hào vì Việt Nam có 4000 năm văn hiến. Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ là một chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử đời thường. Thật buồn vì đó cũng là điều tôi thấy mỗi ngày.

Hãy chỉ cho tôi thấy rằng tôi đã sai nếu nói: Người Việt không biết xếp hàng, xếp hàng chỉ dành cho học sinh tiểu học; người Việt không biết tự hào về người Việt, nếu không thì Flappy Bird đã không phải chết yểu đau đớn; người Việt chửi hay còn hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị; người Việt vẫn còn luyến tiếc văn hóa làng xã, giai cấp nếu không phải thế thì họ đã không đứng thẳng người chửi đổng và cúi rạp mình trước quyền lực bất công mà chẳng dám lên tiếng; người Việt có đôi mắt siêu hạng nhất vì nhìn đâu cũng thấy cơ hội để mánh mun, lọc lừa.

Tôi chưa từng thấy đất nước nào mà các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để sau này là bác sỹ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không vì đam mê mà vì phong bì nhiều, đút lót dễ, giàu sang mấy hồi… Vì đâu nên nỗi?

Người Việt có một nền di sản độc đáo, một nguồn sức mạnh vô cùng to lớn, ai cũng nhìn thấy, chỉ có người Việt là không thấy hoặc từ chối nhìn thấy. Vì sao nên nỗi?

Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Là một người Việt – khó lắm! Thật vậy sao?”

Có thể thấy, nội dung bài viết này như tâm sự “thay lời muốn nói” cho rất nhiều người Việt đang cảm thấy không hài lòng với lối sống của chính con người Việt

Một bạn trẻ người Nhật từng du học ở Việt Nam vừa có bài viết gửi giới trẻ Việt Nam khiến dư luận xôn xao.

Hà Nội: Quán cà phê Aroi "lộ" kinh doanh "bóng cười"Mặc dù đã bị cấm sử dụng khí cười N2O vào kinh doanh dịch vụ cà phê,...
10/05/2017

Hà Nội: Quán cà phê Aroi "lộ" kinh doanh "bóng cười"

Mặc dù đã bị cấm sử dụng khí cười N2O vào kinh doanh dịch vụ cà phê, quán bar song quán cà phê Aroi tại ngõ 208 Nguyễn Văn Cừ, phường Bồ Đề, quận Long Biên vẫn có nhiều khách sử dụng.
Trước những thông tin quán cà phê Aroi tại ngõ 208 Nguyễn Văn Cừ, phường Bồ Đề tổ chức mua bán, sử dụng “bóng cười” gây bức xúc dư luận, Đội QLTT số 1, Chi cục QLTT Hà Nội đã phối hợp cùng CAP Bồ Đề, quận Long Biên lên kế hoạch kiểm tra, xử lý.

Khoảng 22 h tối 8-5, tổ công tác liên ngành Quản lý thị trường - Công an đã đột xuất kiểm tra quán cà phê nói trên. Tại thời điểm, quán này đang có nhiều nhóm khách sử dụng “bóng cười” ngồi tại các bàn trước cửa tầng 1, tầng 2 và tầng thượng, trong đó có nhiều vỏ “bóng cười” đã qua sử dụng vứt tại các sàn nhà.

Tổ công tác niêm phong, thu giữ tang vật để xử lý theo quy định

Sau khi thông báo với chủ cửa hàng là Nguyễn Thanh Tùng về kế hoạch xử lý vi phạm trong lĩnh vực kinh doanh “bóng cười”, tổ công tác liên ngành đã tiến hành kiểm tra các phòng trên tổng số 5 tầng của địa chỉ này. Tại tầng 3, tổ công tác phát hiện 3 bình chứa khí N2O “khí cười” dùng để bơm phục vụ bán cho khách. Cùng với đó, nhiều gói chứa bóng bay chưa qua sử dụng cũng đã được tìm thấy.

Ngay sau đó, lực lượng Quản lý thị trường đã niêm phong, lập biên bản tịch thu tang vật và mời chủ quán về CAP Bồ Đề để lập hồ sơ xử lý. Theo chỉ huy Đội QLTT số 1, cơ quan chức năng sẽ xác định rõ những lỗi vi phạm của cơ sở này để xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.

Trước đó, ngày 26-4, CAP Bồ Đề đã kiểm tra, thu giữ tại quán số 5, ngõ 22 Phú Viên, tổ 2 phường Bồ Đề phát hiện quán này có kinh doanh khí N2O bán cho khách chơi “bóng cười”. Tại thời điểm kiểm tra, ông Nguyễn Trung Thanh chủ quán đã khai nhận mua khí N2O trôi nổi trên thị trường, không có hóa đơn chứng từ, nguồn gốc hàng hóa để bán cho khách có nhu cầu chơi “bóng cười”. Tổ công tác đã lập biên bản xử lý về hành vi nêu trên.
http://m.anninhthudo.vn/doi-song/ha-noi-quan-ca-phe-aroi-lo-kinh-doanh-bong-cuoi/727267.antd

ANTD.VN -Mặc dù đã bị cấm sử dụng khí cười N2O vào kinh doanh dịch vụ cà phê, quán bar song quán cà phê Aroi tại ngõ 208 Nguyễn Văn Cừ, phường Bồ Đề, quận Long Biên vẫn có nhiều khách sử dụng.

Vai trò của bộ phận Pháp chế - Tuân thủ trong hoạt động Ngân hàngMọi hoạt động kinh doanh nói chung và kinh doanh ngân h...
12/04/2017

Vai trò của bộ phận Pháp chế - Tuân thủ trong hoạt động Ngân hàng

Mọi hoạt động kinh doanh nói chung và kinh doanh ngân hàng nói riêng đều phải tuân theo quy định của pháp luật. Hoạt động của các ngân hàng thương mại liên quan đến rất nhiều lĩnh vực, ngành nghề, địa bàn, vì vậy, cũng yêu cầu thực hiện nhiều quy định của pháp luật. Ngân hàng cũng là một lĩnh vực nhạy cảm và quan trọng trong nền kinh tế, do đó, càng yêu cầu phải tuân thủ pháp luật một cách chặt chẽ, nghiêm túc. Chính vì vậy, không thể thiếu vai trò của phòng (bộ phận) pháp chế và nhân viên pháp chế trong hoạt động ngân hàng.

Mọi hoạt động kinh doanh nói chung và kinh doanh ngân hàng nói riêng đều phải tuân theo quy định của pháp luật. Hoạt động của các ngân hàng thương mại liên quan đến rất nhiều lĩnh vực, ngành nghề, địa bàn, vì vậy, cũng yêu cầu thực hiện nhiều quy định của pháp luật. Ngân hàng cũng là một lĩnh vực nhạy cảm và quan trọng trong nền kinh tế, do đó, càng yêu cầu phải tuân thủ pháp luật một cách chặt chẽ, nghiêm túc.

Nhu cầu hình thành phòng pháp chế và tuyển dụng các chức danh quản lý phòng pháp chế trong thời gian qua đã trở thành một vấn đề “nóng”. Nếu như vào đầu những năm 2000, mới chỉ một số ít ngân hàng thương mại có phòng pháp chế (như Maritime Bank, ACB), thì cho đến nay, hầu hết đã có phòng hoặc bộ phận pháp chế chuyên trách. Trong bối cảnh rất thiếu hụt về nhân sự có kinh nghiệm, Trưởng phòng pháp chế ngân hàng cũng là một trong những vị trí được “săn lùng” đặc biệt. Gần đây nhất, đã có ngân hàng chào lương Trưởng phòng pháp chế lên đến gần 50 triệu đồng/tháng.

Phòng pháp chế nói chung, nhân viên pháp chế nói riêng có vai trò bảo đảm mọi hoạt động quản lý và kinh doanh của ngân hàng đều thực hiện đúng các quy định của pháp luật (Tuân thủ - Compliance); từ đó giảm thiểu rủi ro pháp lý và bảo vệ quyền lợi chính đáng, hợp pháp của ngân hàng. Tuy nhiên, nếu chỉ dừng lại ở mức độ không vi phạm điều cấm của pháp luật thì chưa đủ. Với hệ thống công nghệ thông tin hiện nay, việc tra cứu các quy phạm pháp luật liên quan đến kinh doanh, nhất là quy định cấm đoán, không phải là điều quá khó khăn. Đó chỉ là đòi hỏi nhân viên pháp chế ở mức trung bình khá. Thực tế cuộc sống và kinh doanh đòi hỏi nhiều hơn thế, cụ thể là cần đưa ra được các giải pháp phù hợp nhất hoặc tốt nhất cho mỗi trường hợp cụ thể.

Pháp luật là sự bó buộc, là khuôn khổ, là công thức cứng nhắc. Còn kinh doanh là sự tự do, là sáng tạo, là thiên biến vạn hoá. Nhân viên pháp chế trong hoạt động ngân hàng đóng vai trò là “nhịp cầu” giữa pháp luật và kinh doanh: Biến bó buộc thành tự do, đổi khuôn khổ thành sáng tạo, chuyển công thức cứng nhắc thành thiên biến vạn hoá, muôn hình vạn trạng.

Pháp luật về cơ bản chỉ lo rào trước, chặn sau, vành vạnh vẹn tròn. Kinh doanh trên thực tế thì lại có xu hướng phá rào, mở lối, gồ ghề góc cạnh. Nhân viên pháp chế trong hoạt động kinh doanh là người đứng giữa, giúp các nhà quản trị, điều hành ngân hàng đưa pháp luật vào thực tế hoạt động kinh doanh một cách đơn giản, hợp lý, hiệu quả và an toàn nhất.

Thực hiện pháp luật là mất chi phí, tiến hành kinh doanh là được lợi nhuận. Nhân viên pháp chế trong hoạt động kinh doanh ngân hàng là phải tham gia vào dây chuyền tiết giảm và biến đổi chi phí thành lợi nhuận.

Trong hoạt động kinh doanh, nếu chỉ đưa ra nguyên lý kiểu công chức đúng cho mọi trường hợp “cứ đúng pháp luật mà làm”, “cứ sai pháp luật mà tránh”, thì chưa nói lên điều gì cả, thậm chí như thế là khó có thể kinh doanh một cách bình thường được trong thời kỳ chuyển đổi kinh tế và bước đầu hoàn thiện hệ thống pháp luật hiện nay.

Để hoạt động kinh doanh cạnh tranh và tồn tại được trên thương trường, đòi hỏi nhân viên pháp chế phải “giải mã” các trường hợp không rõ cấm, cũng chẳng biết có được làm hay không. Một số điều luật tưởng rằng là cấm kỵ, nhưng thực ra lại là được. Và ngược lại, có những điều luật không hề cấm, nhưng có khi vẫn là “kỵ”. Vì trên thực tế còn vô vàn những điều luật mâu thuẫn, chồng chéo, vênh váo, phức tạp, rối rắm, khó hiểu.

Thì đây, có những điều mà pháp luật quy định được làm nhưng lại không được. Ví dụ quy định trong Luật Các tổ chức tín dụng năm 1997 như sau: “Tổ chức tín dụng được miễn, giảm lãi suất, phí; gia hạn nợ; mua bán nợ theo quy định của Ngân hàng Nhà nước. Việc đảo nợ được thực hiện theo quy định của Chính phủ.” (Khoản 4, Điều 54 “Chấm dứt cho vay, xử lý nợ, điều chỉnh lãi suất”, Luật Các tổ chức tín dụng năm 1997, đã được sửa đổi, bổ sung năm 2004). Như vậy Luật đã cho phép các tổ chức tín dụng được đảo nợ cả chục năm nay, nhưng trên thực tế thì câu trả lời lại là không được, vì chưa có lời giải, do đã bị chặn đứng trước hai chữ “Chính phủ”.

Hoạt động kinh doanh cũng như con người, cũng giống cuộc sống, có đúng, có sai. Trong khi đó, mỗi quyết định kinh doanh hay văn bản giao dịch không đơn giản chỉ do một quy phạm pháp luật điều chỉnh, mà thường dính dáng đến nhiều quy định của pháp luật. Nếu tất cả các vấn đề pháp lý liên quan đều đúng cả, thì đã không nên chuyện. Nhưng nếu có nội dung không phù hợp với pháp luật, thì trường hợp nào có thể chấp nhận, trường hợp nào không thể. Trong rất nhiều tình huống trên thực tế, thường phải chấp nhận khác pháp luật một phần, thậm chí là sai pháp luật.

Vậy thì nhân viên pháp chế phải làm thế nào? Có lẽ, trong nhiều cái sai, thì chọn cái sai ít nhất; trong những cái phải sai, thì làm cho cái sai trở thành nhẹ nhất. Nhân viên pháp chế cùng giải bải toán cân bằng giữa rủi ro và lợi nhuận, trong đó có rủi ro pháp lý. Cân đong rủi ro pháp lý, nhân viên pháp chế thành thạo hơn cán bộ nghiệp vụ.

Nhân viên pháp chế trong hoạt động kinh doanh ngân hàng mang trên mình một trọng trách là xác định và chấp nhận những loại vi phạm nào không bị trả giá hoặc trả giá rẻ, những loại vi phạm nào trả giá đắt hoặc rất đắt.

Chẳng hạn pháp luật quy định “Chủ sở hữu tiền gửi tiết kiệm là người đứng tên trên thẻ tiết kiệm”. (Khoản 3, Điều 6 “Giải thích từ ngữ”, Quy chế về Tiền gửi tiết kiệm, ban hành kèm theo Quyết định số 1160/2004/QĐ-NHNN ngày 13-9-2004 của Thống đốc Ngân hàng Nhà nước (đã được sửa đổi, theo Quyết định số 47/2006/QĐ-NHNN ngày 25-9-2006). Nếu cứ theo quy định này, thì “người đứng tên trên thẻ tiết kiệm” có toàn quyền sử dụng thẻ tiết kiệm để cầm cố, tặng cho người khác. Tuy nhiên, nhân viên pháp chế ngân hàng không thể coi chủ sở hữu chỉ là “người đứng tên trên thẻ tiết kiệm”, nhất là trường hợp họ đang có vợ, có chồng, vì điều này là sai với chế định về quyền sở hữu chung được quy định trong Bộ luật Dân sự cũng như Luật Hôn nhân và gia đình. Thế nhưng các ngân hàng sẵn sàng tận dụng quy định “người đứng tên” nói trên và bỏ qua điều sai trái rất có thể xảy ra, để nhận cầm cố thẻ tiết kiệm mà không cần quan tâm đến các chủ sở hữu khác. Đây là một thứ “vi phạm” được các nhân viên pháp chế sẵn sàng chấp nhận và dễ dàng bỏ qua. Nếu đòi hỏi một sự bảo đảm chắc chắn về mặt pháp lý, đến nỗi nhận thế chấp nhà đất thay vì cầm cố thẻ tiết kiệm, thì lại là một sự dị thường, mặc dù về lý thì không sai.

Dưới con mắt của nhân viên pháp chế trong hoạt động kinh doanh ngân hàng, lại có những điều vi phạm pháp luật cũng nên khuyến khích. Ví dụ, các bên được quyền tự nguyện thoả thuận số tiền phạt để hạn chế việc phá vỡ hợp đồng kinh doanh. Tuy nhiên, nếu tăng mức tiền phạt “quá 8% giá trị phần nghĩa vụ hợp đồng bị vi phạm”, thì lại phạm Luật Thương mại. (Điều 301 “Mức phạt vi phạm”, Luật Thương mại năm 2005). Trong trường hợp này, vì bảo vệ giao dịch kinh doanh, nhân viên pháp chế vẫn sẵn sàng khuyến khích các bên đưa ra mức phạt trên 8%, chấp nhận cái sai chẳng chết ai. Thoả thuận như vậy sẽ làm tăng trách nhiệm cho các bên, còn lúc nào phải ra toà tranh cãi về mức phạt, thì sẵn sàng trở về đúng giới hạn quy định của pháp luật cũng không muộn.

Không ít trường hợp lại phải thực hiện sai những quy định cụ thể của pháp luật, thì mới đúng với nguyên tắc của luật pháp. Ví dụ, pháp luật lao động quy định: Người có thẩm quyền giao kết hợp đồng lao động của doanh nghiệp hoạt động theo Luật Doanh nghiệp là “Tổng Giám đốc hoặc Giám đốc doanh nghiệp” (Điểm 1, Mục II “Giao kết, thay đổi nội dung hợp đồng lao động”, Thông tư số 21/2003/TT- BLĐTBXH ngày 22-9-2003 của Bộ trưởng Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội hướng dẫn thi hành một số điều của Nghị định số 43/2003/NĐ-CP ngày 09-5-2003 của Chính phủ về hợp đồng lao động). Điều này chỉ đúng đối với công ty Nhà nước theo quy định của Luật Doanh nghiệp Nhà nước. Đối với các doanh nghiệp dân doanh, thực hiện đúng theo quy định này có thể trái với quy định về người đại diện theo pháp luật của doanh nghiệp đã được Bộ luật Dân sự và Luật Doanh nghiệp quy định rõ. Nếu công ty có người đại diện theo pháp luật là Chủ tịch Hội đồng quản trị (như các ngân hàng thương mại cổ phần chẳng hạn), thì Tổng Giám đốc, Giám đốc không đương nhiên được ký hợp đồng lao động, mà chỉ được ký khi có sự uỷ quyền của người đại diện theo pháp luật. Nhân viên pháp chế phải lồng ghép được cả hai điều kiện trên để bảo đảm cho một hợp đồng hợp lý, hợp pháp một cách trọn vẹn.

Đôi khi làm trái pháp luật, thì lại bảo đảm hơn hiệu lực của giao dịch. Ví dụ, thoả ước lao động tập thể trong doanh nghiệp rất cần được ký với đại diện chủ sở hữu doanh nghiệp, vì bản chất của nó là sự thoả hiệp giữa giới chủ và giới thợ. Nhưng Bộ luật Lao động lại ấn định theo kiểu tư duy cho mỗi doanh nghiệp Nhà nước: Đó là, đại diện thương lượng thoả ước lao động tập thể của “Bên người sử dụng lao động là Giám đốc doanh nghiệp hoặc người được ủy quyền theo điều lệ tổ chức doanh nghiệp hoặc có giấy ủy quyền của Giám đốc doanh nghiệp”. (Điểm b, khoản 1, Điều 45, Bộ luật Lao động năm 1994 (đã được sửa đổi, bổ sung năm 2001 và năm 2006).

Nếu nhân viên pháp chế cứ yêu cầu người sử dụng lao động phải đúng là Giám đốc doanh nghiệp theo câu chữ rành rành của Bộ luật, thì thoả ước không vô hiệu do thẩm quyền ký, cũng dễ bị “vô hiệu” trên thực tế. Vì chỉ những người lao động ký với nhau, còn ông chủ đích thực của doanh nghiệp lại không bị ràng buộc trong các cam kết về quyền lợi với người lao động. Trong trường hợp này, nhân viên pháp chế rất nên làm trái luật một chút: Yêu cầu đại diện chủ doanh nghiệp ký thoả ước lao động hoặc ít nhất cũng đề nghị họ có văn bản chấp thuận nội dung của thoả ước trước khi Giám đốc ký, kể cả trong trường hợp Giám đốc là người đại diện theo pháp luật của doanh nghiệp.

Có những loại quy định của pháp luật dường như buộc người ta phải vi phạm nếu còn muốn kinh doanh. Ví dụ: Ngân hàng thương mại cho vay một số sản phẩm tín dụng, với mức lãi suất vượt quá 150% lãi suất cơ bản do Ngân hàng Nhà nước quy định. (Khoản 1, Điều 476 “Lãi suất”, Bộ luật Dân sự năm 2005 quy định: “Lãi suất vay do các bên thoả thuận nhưng không được vượt quá 150% của lãi suất cơ bản do Ngân hàng Nhà nước công bố đối với loại cho vay tương ứng”). Khi phải lựa chọn giữa cho vay với lãi suất thấp cho đúng luật (để kinh doanh không có hiệu quả) hoặc cho vay lãi suất cao hơn 1,031%/tháng trong suốt năm 2007 vừa rồi là phạm luật, thì hầu hết các nhân viên pháp chế ngân hàng đều phải chấp nhận bỏ qua sự an toàn pháp lý theo sách vở để chọn cách thứ hai. Nếu chấp hành đúng pháp luật, thì dễ bị loại khỏi thương trường, vì lãi suất cho vay tiêu dùng trong thời gian qua thường cao hơn mức trên.

Lại có những trường hợp, pháp luật cho doanh nghiệp được làm và phải làm, nhưng không biết phải làm thế nào cho đúng luật. Ví dụ, khi người gửi tiền tại ngân hàng thương mại chết, thì ngân hàng phải trả tiền cho người thừa kế. Theo quy định của pháp luật, ngân hàng được quy định “Thủ tục rút tiền gửi tiết kiệm theo thừa kế” “phù hợp với các quy định về thừa kế tại Bộ luật Dân sự và các văn bản pháp luật có liên quan” (Điều 17 “Rút tiền gửi tiết kiệm theo thừa kế”, Quy chế về Tiền gửi tiết kiệm, ban hành kèm theo Quyết định số 1160/2004/QĐ-NHNN ngày 13-9-2004 của Thống đốc Ngân hàng Nhà nước (đã được sửa đổi, theo Quyết định số 47/2006/QĐ-NHNN ngày 25-9-2006). Tuy nhiên, điều được phép này của ngân hàng lại là một điều có thể luôn sai pháp luật, vì ngân hàng không có thẩm quyền và không thể khẳng định được chắc chắn theo đúng pháp luật rằng, phải trả tiền thừa kế cho ai. Nếu đúng pháp luật, thì có lẽ phải chờ bản án, quyết định của Toà án về phân chia tiền tiết kiệm thừa kế. Trên thực tế, các ngân hàng đang buộc phải sử dụng cái quyền được pháp luật cho phép một cách bất đắc dĩ. Nếu nhân viên pháp chế ngân hàng không hướng dẫn linh hoạt, thì trong nhiều trường hợp sẽ đưa vụ việc vào chỗ bế tắc hoặc làm cho chi phí pháp lý cho thủ tục rút tiền sẽ nhiều hơn cả số tiền gửi (nếu số tiền gửi không lớn).

Nếu cứ theo đúng quy định, thì các ngân hàng thương mại phải ghi tiêu đề Quốc hiệu “Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam” trong các văn bản giao dịch. (Điều 1 “Phạm vi và đối tượng điều chỉnh”; Điều 4 “Hình thức văn bản” và Điều 5 “Thể thức văn bản”, Nghị định số 110/2004-NĐ-CP ngày 08-4-2004 về công tác văn thư). Điều đó có nghĩa là, nếu ghi lô gô, tên gọi, địa chỉ, điện thoại của ngân hàng, thay vì ghi tiêu đề Quốc hiệu cũng là một trường hợp vi phạm pháp luật. Tuy nhiên, nhân viên pháp chế cũng nên khuyến khích doanh nghiệp vi phạm dạng này, vì tránh rắc rối cho “thể diện quốc gia” (nhất là giao dịch buôn bán với nước ngoài) và rất hữu dụng cho quảng bá thương hiệu cũng như tiện lợi cho giao dịch làm ăn. Ấy thế mà, vi phạm này đôi khi cũng phải trả giá, vì có nơi không được người ta công chứng hợp đồng thế chấp chỉ vì thiếu dòng chữ Quốc hiệu nói trên sánh đôi cùng “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc”.

Có quy định tưởng chừng như đã là nguyên lý kinh điển, nhưng áp vào thực tế thì dường như lại là hư không. Ví dụ, sự kiện bất khả kháng là một trong những sự kiện pháp lý rất quan trọng mà pháp luật thường quy định và các bên thường thoả thuận sẽ được miễn giảm trách nhiệm trong giao dịch dân sự. (Điều 166 “Chịu rủi ro về tài sản”, Điều 302 “Trách nhiệm dân sự do vi phạm nghĩa vụ dân sự”, Điều 506 “Trả tiền thuê khoán và phương thức trả”, Điều 509 “Hưởng hoa lợi, chịu thiệt hại về súc vật thuê khoán”, Điều 546 “Trách nhiệm bồi thường thiệt hại”, Điều 561 “Quyền của bên gửi tài sản”, Điều 562 “Nghĩa vụ của bên giữ tài sản”, Điều 623 “Bồi thường thiệt hại do nguồn nguy hiểm cao độ gây ra”, Điều 626 “Bồi thường thiệt hại do cây cối gây ra”, Điều 627 “Bồi thường thiệt hại do nhà cửa, công trình xây dựng khác gây ra”, Điều 708 “Quyền của bên thuê quyền sử dụng đất” của Bộ luật Dân sự năm 2005; Điều 294 “Các trường hợp miễn trách nhiệm đối với hành vi vi phạm”, Điều 296 “Kéo dài thời hạn, từ chối thực hiện hợp đồng trong trường hợp bất khả kháng” của Luật thương mại năm 2005; các điều 24, 38, 62 và 90 của Bộ luật Lao động năm 1994;…) Tuy nhiên, nếu nhân viên pháp chế chỉ đề cập đến sự kiện bất khả kháng, mà không định nghĩa cụ thể trong hợp đồng tín dụng, hợp đồng bảo đảm tiền vay và các hợp đồng khác, thì có thể dẫn đến tranh cãi bất tận về khái niệm bất khả kháng. Vì rằng, trong các đạo luật hiện hành, bất khả kháng chỉ được quy định áp dụng đối với một vài trường hợp cá biệt, chứ không có giá trị áp dụng chung cho các giao dịch. Ví dụ: Bộ luật Dân sự chỉ định nghĩa sự kiện bất khả kháng để loại trừ khỏi “thời hiệu khởi kiện vụ án dân sự, thời hiệu yêu cầu giải quyết việc dân sự” (Điều 161 “Thời gian không tính vào thời hiệu khởi kiện vụ án dân sự, thời hiệu yêu cầu giải quyết việc dân sự” của Bộ luật Dân sự năm 2005) hoặc Bộ luật Lao động, thì chỉ định nghĩa sự kiện bất khả kháng để cho phép “người sử dụng lao động có quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động”. (Điều 38 của Bộ luật Lao động năm 1994; khoản 2, Điều 2, Nghị định số 44/2003/NĐ-CP ngày 09-5-2003 của Chính phủ quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Bộ luật Lao động về Hợp đồng lao động).

Giải quyết được những vấn đề trên, là câu trả lời cho vai trò của nhân viên pháp chế trong hoạt động kinh doanh ngân hàng nói riêng. Bên cạnh đó, giải quyết tranh chấp đối với những việc đã rồi, cũng cần vai trò quan trọng của nhân viên pháp chế.

Tóm lại, nhân viên pháp chế có vai trò cần thiết, quan trọng, không thể thiếu đối với hoạt động kinh doanh nói chung và kinh doanh ngân hàng nói riêng. Phòng pháp chế cũng như mỗi nhân viên pháp chế luôn là một “cây cầu” giữa kinh doanh và pháp luật. Vấn đề chỉ còn là quan điểm xây dựng và lựa chọn cây cầu vững chắc hay cầu tạm, cầu khỉ.
http://www.ikienthuc.com/2017/04/vai-tro-cua-bo-phan-phap-che-tuan-thu.html?m=1

Mọi hoạt động kinh doanh nói chung và kinh doanh ngân hàng nói riêng đều phải tuân theo quy định của pháp luật. Hoạt động của các ngân hàng thương mại liên quan đến rất nhiều lĩnh vực, ngành nghề, địa bàn, vì vậy, cũng yêu cầu thực hiện nhiều quy định của pháp luật. Ngân hàng cũng là một lĩnh vực nh...

Address

Hanoi
01213014986

Telephone

01213014986

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when NHÀ ĐẤT HÀ NỘI posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share