Thổ cư Tuấn 123

Thổ cư Tuấn 123 https://thocutuan123.com/ - Công ty Bất động sản Tuấn 123 chuyên Mua, Bán đất th?

09/10/2020

Bạn có bao nhiêu trong 8 dấu hiệu của người thành công dưới đây!



08/10/2020

Bạn chỉ có 1 công việc để lại, và hãy làm nó thật tận tụy!
----------------------------------------------------
Đoạn video ghi lại cảnh một nhân viên làm việc tại sân bay Nhật Bản lau chùi hành lý của khách đã thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng sau khi được đăng tải.

Dailymail đưa tin ngày 3/4, hình ảnh từ đoạn video được chia sẻ trên mạng xã hội cho thấy một nữ nhân viên làm việc tại sân bay Nhật Bản đã cẩn thận kiểm tra từng hành lý của khách ở khu vực băng chuyền hành lý. Nữ nhân viên này còn dùng khăn lau chùi bên ngoài mỗi hành lý khi chúng di chuyển trên băng chuyền.

Đoạn video sau khi được lan truyền trên mạng đã thu hút sự chú ý của nhiều người xem.

Rất nhiều ý kiến đã được đưa ra về sự tận tụy tận tâm hết mực của nhân viên sân bay Nhật.

1 độc giả chia sẻ "Quan trọng không phải bạn làm công việc gì mà là cách bạn đã tận tâm với nó như thế nào"



Share & ngẫm----------------------Tiền và gia đình, điều gì quan trọng hơn? Đây là câu trả lời của người Mỹ, châu Âu và ...
04/10/2020

Share & ngẫm
----------------------
Tiền và gia đình, điều gì quan trọng hơn? Đây là câu trả lời của người Mỹ, châu Âu và Trung Quốc

"Cậu đừng giận, thật ra, chúng tớ cảm thấy người Trung Quốc các cậu vốn không yêu thương gia đình, vốn không xem trọng gia đình giống như các cậu đã nói. Nói thẳng là các cậu yêu tiền nhiều hơn!”.
Lời chia sẻ chân thành của những người bạn:

Ngày nọ, một nhóm bạn thân người Úc đã trò chuyện cùng một anh bạn người Trung Quốc. Chủ đề mà họ nói đến là mức coi trọng gia đình của người Trung Quốc và người Úc khác nhau như thế nào.

Thật bất ngờ, mấy anh bạn người Úc này đã thẳng thắn nói: “Cậu đừng giận, thật ra, chúng tớ cảm thấy người Trung Quốc các cậu vốn không yêu thương gia đình, vốn không xem trọng gia đình giống như các cậu đã nói. Nói thẳng là các cậu yêu tiền nhiều hơn!”.

Những người bạn thân người Úc này lại chân thành nói tiếp:

“Không kể là ở Úc hay ở Trung Quốc, người Trung Quốc các cậu xác thực là rất chăm chỉ, các cậu ở nước ngoài cũng đều tiết kiệm được nhiều tiền hơn so với người bản địa. Nhưng tớ không cho rằng người Trung Quốc các cậu có tố chất làm ăn hơn, mà là các cậu tiết kiệm hơn chúng tớ.

Có thể tiết kiệm là nhờ hạ thấp tiêu chuẩn cuộc sống đi. Các cậu bình thường rất ít khi đi quán bar, thậm chí cuối tuần hoặc ngày nghỉ cũng đều không dám nghỉ ngơi. Quần áo đều là mua từ bên Trung Quốc đem sang đây, bởi vì mua ở bên đó rẻ hơn, tớ thậm chí còn nhìn thấy có du học sinh Trung Quốc còn mang theo rất nhiều chén đĩa sang đây”.

“Các cậu sẽ làm việc không quản ngày đêm, phó mặc con cái cho ông bà chăm sóc. Ngoài việc quan tâm thành tích học tập của con cái ra, thì bận rộn đến nỗi rất ít khi chơi cùng chúng. Ngày lễ Giáng Sinh, thậm chí còn không nghỉ ngơi. Vậy nên, những đứa trẻ người Hoa các cậu mặc dù thành tích học tập rất ưu tú, nhưng chúng luôn cảm thấy lạc lõng. Chúng cảm thấy so với các bạn, điều mà bố mẹ quan tâm hơn là khoản tiền thu nhập của gia đình, là điểm số học tập của chúng, chứ không phải là bản thân chúng có vui vẻ hạnh phúc hay không”.

“Đúng là tôi biết cậu muốn nói gì. Người Trung Quốc các cậu nói như vầy, là vì con cái nên ráng kiếm thêm chút tiền cho chúng sau này. Nhưng mỗi một đời đều nói bản thân kiếm tiền là vì đời sau, thế thì rốt cuộc đời nào sẽ thật sự dùng khoản tiền này đây?”.

“Cuộc đời là ngắn ngủi như thế, các cậu mượn cớ là vì tương lai của gia đình, mà đã hy sinh gia đình của hiện tại. Tôi thật không hiểu tổn thất này nên phải bù đắp như thế nào nữa! Sao các cậu còn có thể dùng quan niệm này mà lấy làm làm tự hào đây?”.

“Các cậu vì công việc, có thể chấp nhận vợ chồng phải sống ly thân trong khoảng thời gian rất dài. Nhưng trong con mắt chúng tớ, vợ chồng không ở bên nhau từ 3 tháng trở lên, trên cơ bản thì đã nên cân nhắc đến chuyện ly hôn rồi.

Vậy nên chúng tớ nếu được cử sang nước ngoài làm việc, thì nhất định phải là cả gia đình cùng đi, vợ của tôi, con cái của tôi đều phải cùng chuyển sang đây. Nếu như họ không đồng ý sang, tớ sẽ không thể tiếp nhận công việc này, bởi so với công việc thì dĩ nhiên gia đình quan trọng hơn rồi.

Tớ thậm chí còn nghe nói ở Trung Quốc có vợ chồng mấy chục năm đều chia nhau sống ở hai nơi, đến lúc nghỉ hưu mới có thể sống chung với nhau. Đây là sự thật quá đau lòng. Lẽ nào các cậu không thể vì gia đình mà từ bỏ công việc sao? Có thể tìm một công việc khác cũng được mà!”.

“Trong công ty Trung Quốc của tôi có một nhân viên rất xuất sắc, nhưng vợ con lại sống ở thành phố khác, mỗi một tháng thậm chí hai tháng mới có thể gặp nhau một lần. Tại sao một trong hai người lại không thể từ bỏ công việc chứ? Tôi biết có rất nhiều người làm việc ở thành phố, họ thậm chí chỉ một năm mới về thăm nhà một lần, đều nói là kiếm tiền vì gia đình, nhưng tiền như vậy, có nhiều hơn nữa, lại có ý nghĩa gì đâu?”.

Biết bao nhiêu phụ huynh, từ sớm đã hy sinh tuổi thơ của con cái, cuối tuần bôn ba trên đường đến các lớp phụ đạo, học thêm các loại. Đợi đến khi hết tiểu học, thì bản thân xem như đã được giải thoát rồi! Nhưng tiểu học xong rồi, phát hiện trung học cũng có lớp học thêm, hơn nữa còn nhiều hơn, tụi trẻ con chính là không có thời gian để vui chơi nữa!

Đợi khi con cái lên đại học thì coi như đã xong nhiệm vụ rồi … Nhưng con cái học xong đại học rồi, đến lúc tìm kiếm công việc vẫn phải bận tâm như vậy!

Đợi đến khi con cái có công việc ổn định rồi, thì tưởng như không còn gánh nặng gì nữa … Tuy nhiên, công việc tìm được rồi, lại bắt đầu bận tâm chuyện hôn sự, nhà cửa cho con cái! Sau khi con cái kết hôn rồi, thì tôi không cần phải bận tâm gì nữa! Nhưng kết hôn, có nhà có cửa rồi, thì chúng lại sinh cháu để bế rồi!

Bao nhiêu nỗi lo toan, dù có muốn quản cũng không quản được hết, cứ lặp đi lặp lại như vậy không dứt. Tầm mắt của chúng ta vẫn luôn nhìn về phía trước; vì tương lai, hôm nay tích lũy sức khỏe, tích lũy văn bằng, tích lũy tiền bạc. Kết quả bản thân lại than trời trách đất, tầm mắt của chúng ta không có lúc nào sống ở hiện tại. Nhiều người đến cuối đời đã nhận ra rằng, cả một đời không có lấy một ngày sống vì bản thân mình.

Kỳ thực, rất nhiều người chính là đang sống như vậy!

Vậy nên, có nhận xét rằng: Người biết hưởng thụ nhất là người Mỹ; người có tín ngưỡng nhất là người châu Âu; từ khi sinh ra cho đến lúc chết đi, đều chứa đầy cạnh tranh và áp lực là người Trung Quốc.

Một đời của đại đa số người Mỹ

0 – 10 tuổi: Tham gia các loại hoạt động tập thể như khảo sát, khám phá các vùng đất;

10 – 20 tuổi: Theo đuổi ước mơ;

20 – 30 tuổi: Tìm kiếm cho mình một công việc ổn định;

30 – 40 tuổi: Cuối cùng tìm ra được mục tiêu theo đuổi của đời mình, hưởng thụ cuộc sống, có nhà cửa, có xe hơi, có con cái;

40 – 50 tuổi: Thỉnh thoảng trải qua kỳ nghỉ dài sau áp lực công việc;

50 – 60 tuổi: Tận hưởng cuộc sống, du lịch;

60 – 70 tuổi: Bắt dầu viết hồi ký, du lịch;

70 – 80 tuổi: An hưởng tuổi già;

Sau khi mất: Thông thường được đưa vào nghĩa trang công cộng.

Một đời của đại đa số người châu Âu

0 – 10 tuổi: Tham gia đội nhạc trong trường, học tập âm nhạc cổ điển;

10 – 20 tuổi: Tổ chức nhóm nhạc của mình, tiến hành thưởng thức các loại âm nhạc;

20 – 30 tuổi: Chịu nhận ảnh hưởng của văn hóa nghệ thuật Gothic;

(Nghệ thuật Gothic là một phong trào nghệ thuật phát triển theo nghệ thuật Rôman ở Pháp vào thế kỷ 12, sau đó đã nhanh chóng lan rộng ra khắp Tây Âu, gần như toàn bộ phía bắc dãy núi Anpơ)

30 – 40 tuổi: Đội nhạc bắt đầu chính thức đi vào tuyến đường “màu kim loại đen”;

40 – 50 tuổi: Nhớ lại sự hồn nhiên của tuổi thơ, bắt đầu trở về cuộc sống “tràn đầy màu sắc”;

50 – 60 tuổi: An định lại, tìm kiếm tình cảm ấm áp, sống cuộc sống bình yên;

60 – 70 tuổi: Đến giáo đường tổng kết một đời của mình;

70 – 80 tuổi: An hưởng tuổi già cùng con cái;

Sau khi chết: Yên tâm nằm ở trên một miếng đất thuộc về mình.

Một đời của đại đa số người Trung Quốc

0 – 10 tuổi: Bị ép phải học tập các loại kỹ năng, không ngừng kiểm tra cấp bậc, đa số đều là bởi sĩ diện và mong đợi của bố mẹ;

10 – 20 tuổi: Gặm nhấm cả một núi sách, ứng phó các loại kỳ thi dồn dập kéo đến như sóng biển.

20 – 30 tuổi: Nộp sơ yếu lý lịch khắp nơi, lo lắng bản thân không tìm được công việc;

30 – 40 tuổi: Trở thành nô lệ của nhà cửa, xe cộ;

40 – 50 tuổi: Bận tâm lo lắng cho tương lai của con cái, nhịn ăn nhịn mặc, cố gắng dự trữ tiền bạc;

50 – 60 tuổi: Cuối cùng đã có được cuộc sống của mình, lại phát hiện đã sắp phải nghỉ hưu, lại bắt đầu lo lắng sau khi nghỉ hưu phải làm gì;

60 – 70 tuổi: Bỏ ra phần lớn sức lực để dưỡng sinh, lại phát hiện còn phải trông nom cháu;

70 – 80 tuổi: Cuối cùng an định lại để hưởng ngày tháng cuối đời;

Trước lúc chết: Phát hiện thì ra một một miếng đất ở khu nghĩa trang lại có giá ‘cắt cổ’

Người ta vẫn thường nói rằng, đời người trôi qua nhanh như bóng câu qua cửa sổ. Vậy trong những năm tháng của đời mình, bạn đã có lúc nào để tâm mình lắng lại và cảm thấy bình yên hạnh phúc bên gia đình mình; hay phải luôn bôn ba bận rộn chấp nhận làm nô lệ cho vô vàn những thứ khác!

Giữa tiền và gia đình, điều gì thực sự quan trọng hơn, trên những ngã rẽ ấy bạn đã chọn lựa đúng đắn chưa?

Cuối cùng, hành trình của một đời người là trôi qua như vậy, bạn muốn sống như một người Mỹ, Âu châu, hay là một người Trung Quốc như đã kể ở trên? Đều là do bạn quyết định vậy!



Zombie công sở - những kẻ bám việc khư khư mà thực ra lại chả làm ăn gì: Làm sao để đuổi bớt?-----------------------Theo...
01/10/2020

Zombie công sở - những kẻ bám việc khư khư mà thực ra lại chả làm ăn gì: Làm sao để đuổi bớt?
-----------------------
Theo khảo sát của Anphabe, 25% số người làm công sở thờ ơ với công việc. Hay nói cách khác, họ chính là những Zombie nơi công sở. Họ không nỗ lực làm việc, không cố gắng trong công việc. Và điều bất ngờ là 66,9% Zombie này không có ý định nghỉ việc.

Khảo sát của Anphabe chỉ ra rằng có tới 66,9% những người đang có thái độ thờ ơ trong công việc quyết bám trụ công việc. Họ không có ý định nghỉ dù không gắn kết với công ty hay đồng nghiệp.

Zombie công sở xuất hiện ở mọi lứa tuổi, mọi tầng lớp, mọi vùng miền. Và càng trẻ, hội chứng Zombie công sở càng cao.

Và tình trạng Zombie công sở gây thiệt hại lớn cho doanh nghiệp, gây thất thoát 11,7% hiệu suất làm việc.

Zombie công sở hiện diện ở mọi nơi trên thế giới. So với Thái Lan, Việt Nam còn có tỷ lệ phần trăm thấp hơn (25% so với 32%).

-----------------------
Zombie công sở, họ là ai?

Anphabe chỉ ra 7 dấu hiệu nhận dạng Zombie công sở.

Thứ nhất, đó là người lúc nào cũng tỏ ra bận rộn nhưng toàn làm những việc ít quan trọng. Đồng nghiệp nhờ hỗ trợ quả là việc khó khăn.

Thứ hai, đó là Mr.Right, người luôn đúng. Họ luôn có những lý do ngoài bản thân để biện hộ cho những điều họ chưa làm được.

Thứ ba, Mrs.Know it-all. Những nhân viên này nghĩ rằng cái gì bản thân cũng biết, cũng giỏi. Và suy nghĩ này dẫn tới việc không chịu lắng nghe đồng nghiệp chia sẻ.

Thứ tư là Yes Employee. Nhân viên này luôn nói có với tất cả những việc sếp giao nhưng thực chất không để ý, không lắng nghe và không quan tâm tới điều sếp nói.

Thứ năm là No Boss. Những vị sếp này thường không giúp đỡ, hỗ trợ nhân viên và đồng nghiệp phát triển.

Thứ sáu là nhân viên công sở đồng mặt nhưng không đồng lòng. Trước mặt thì tỏ ra đồng ý nhưng sau lưng thì chống đối và nói xấu.

Thứ bảy là tip người nói đãi môi. Họ nói hay hơn làm và thường chọn KPI đại khái và đem lại kết quả không rõ ràng.

-----------------------
Điều trị mà không được thì chia tay

Theo các chuyên gia, nếu đã tìm đủ mọi cách để điều trị mà Zombie vẫn chưa hết bệnh thì phải nói lời chia tay.

Anphabe đã chỉ ra 4 cách chia tay như sau.

Phương pháp Tình phí: Nhân sự sẽ trao đổi thẳng thắn với nhân viên về quyết định chia tay và đề xuất một khoản tình phí để nhân viên chủ động chia tay trong hòa bình (trợ cấp thôi việc).

Thứ hai là “Niêm yết trên sàn”: Nhân sự có thể làm việc với các công ty tuyển dụng để niêm yết nhân viên trên và giúp họ tìm được công việc phù hợp hơn.

Thứ ba, Thay đổi chiến tuyến. Tức là chuyển nhân viên Zombie snag một chiến tuyến mới, vị trí thử thách hơn, khó khăn hơn nhưng không thay đổi thu nhập. Khi thêm việc mà không thêm lương, khả năng cao nhân viên Zombie sẽ tự quyết định nghỉ việc. Trong trường hợp tích cực hơn, biện pháp mạnh này có thể lại là giải pháp để nhân viên có động lực làm việc tốt trở lại.

Thứ tư là giải pháp “Bàn tay sắt”. Nghĩa là một khi đã quyết định chia tay Zombie nhưng gặp trở ngại. Ví dụ, hợp đồng không xác định thời hạn hoặc thời hạn còn khá lâu trong khi Zombie không ngừng hủy hoại môi trường làm việc chung thì nhân sự cần chuẩn bị đầy đủ bằng chứng để trao đổi thẳng thắn với nhân viên. Sử dụng đơn vị chuyên nghiệp thứ 3 cũng là giải pháp giúp nhân sự bớt hại não và lao tâm.

Nguồn: cafef



[Infographic] Các tỷ phú nổi tiếng thế giới từng thất bại như thế nào?Tỷ phú Jack Ma từng 2 lần thi trượt đại học, 10 lầ...
29/09/2020

[Infographic] Các tỷ phú nổi tiếng thế giới từng thất bại như thế nào?

Tỷ phú Jack Ma từng 2 lần thi trượt đại học, 10 lần bị trường Harvard từ chối và là ứng viên duy nhất bị KFC loại bỏ trong một đợt thi tuyển...

ST



28/09/2020

Một chàng trai trẻ vừa tốt nghiệp đại học loại xuất sắc, nộp đơn dự tuyển vào vị trí quản lý tại một tập đoàn lớn.

Anh đã vượt qua vòng phỏng vần đầu tiên. Đến vòng cuối, đích thân giám đốc đặt các câu hỏi và đưa ra quyết định cuối cùng. Ông giám đốc rất ấn tượng với CV của chàng trai bởi trong suốt các năm học, anh luôn đạt thành tích xuất sắc.

“Anh có bao giờ nhận được học bổng từ trường không”, vị giám đốc hỏi.

“Thưa, không bao giờ”, chàng trai trả lời.

“Vậy là cha mẹ anh đã trả toàn bộ học phí cho anh?”, ông hỏi tiếp.

“Cha tôi đã mất từ hồi tôi được một tuổi, toàn bộ số tiền học phí là do mẹ tôi gánh vác”, chàng trai trẻ trả lời.

“Vậy mẹ anh làm việc cho công ty nào?”

“Mẹ tôi làm công việc giặt quần áo”, chàng trai trẻ đáp.

Người giám đốc im lặng một lúc. Sau đó, ông đề nghị chàng trai trẻ đưa hai bàn tay ra cho ông xem. Hai bàn tay chàng trai khá đẹp và mềm mại.

“Trước đây, có bao giờ anh giúp đỡ mẹ anh trong việc giặt quần áo chưa?”, ông hỏi.

“Thưa ngài, xin thú thực là tôi chưa bao giờ”, chàng trai trả lời.

“Mẹ tôi lúc nào cũng chỉ muốn tôi học và đọc thật nhiều sách. Hơn nữa, mẹ nói có thể giặt quần áo nhanh hơn tôi. Tôi động vào chỉ khiến công việc của bà chậm lại”.

Vị giám đốc nghe xong liền nói: “Tôi có một yêu cầu. Hôm nay lúc về nhà, anh hãy rửa hai bàn tay cho mẹ mình. Rồi đến gặp tôi vào sáng ngày hôm sau”.

Qua ánh mắt và giọng nói của người giám đốc, chàng trai trẻ cảm giác rằng cơ hội trúng tuyển của mình chắc rất cao. Anh vui vẻ về nhà gặp mẹ và nói với mẹ hãy để anh ra rửa hai bàn tay của bà ngày hôm nay. Người mẹ nghe vậy cảm thấy rất lạ, trong lòng dấy lên những cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Bà đưa hai bàn tay mình ra cho con trai rửa.
Khi nhìn thấy bàn tay của mẹ từng giọt nước mắt của chàng trai trẻ rơi xuống. Lần đầu tiên anh nhận ra rằng đôi bàn tay của mẹ thật nhăn nheo, hơn nữa chúng còn chằng chịt những vết sẹo và chai sạn. Những vết sẹo này hẳn từng rất đau đớn vì chàng trai cảm nhận được mẹ khẽ rùng mình mỗi khi anh rửa chúng trong nước.

Đây cũng là lần đầu tiên chàng trai trẻ nhận ra chính đôi bàn tay này hàng ngày làm công việc giặt quần áo để có thể trang trải đủ tiền học phí trong suốt thời gian anh đến trường. Những vết sẹo trên đôi bàn tay mẹ cũng là cái giá cho kết quả đậu tốt nghiệp, cho những bảng điểm xuất sắc và cho cả tương lai của anh.

Sau khi rửa sạch đôi bàn tay của mẹ, chàng trai trẻ lặng lẽ giặt nốt luôn chỗ quần áo còn lại trong ngày. Tối hôm đó, mẹ và anh đã nói chuyện với nhau rất lâu.
Sáng ngày hôm sau, chàng trai trẻ quay lại nơi phỏng vấn. Vị giám đốc nhận thấy một đêm dài không ngủ trên đôi mắt của anh. Ông hỏi: “Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và học được ở nhà mình ngày hôm qua?”.

Chàng trai trả lời: “Tôi đã rửa đôi bàn tay của mẹ và tôi cũng đã giặt nốt chỗ quần áo còn lại”.

Giám đốc hỏi tiếp: “Vậy hãy cho tôi biết cảm giác của anh như thế nào?”

Chàng trai trẻ bèn trả lời trong nước mắt: “Thứ nhất, tôi thấu hiểu thêm những gì tôi đã có được ngày hôm nay đều là nhờ mẹ. Thứ hai, nhờ việc giúp đỡ mẹ, tôi hiểu được để kiếm tiền được đồng tiền mọi người đã vất vả như thế nào. Thứ ba, tôi đã nhận thức được sự quan trọng và giá trị của tình cảm gia đình”.

Vị giám đốc nói: “Đó chính xác là những gì tôi cần tìm ở một nhà quản lý. Tôi muốn tìm những ứng viên có thể nhận thức được sự giúp đỡ từ những người khác, người có thể hiểu được sự khó nhọc của người khác khi hoàn thành một công việc nào đó, và là người không đặt tiền bạc là mục đích sống duy nhất của mình. Và còn nữa, xin chúc mừng anh. Anh đã được tuyển”.

Theo: KENH TUYEN DUNG



Cho nhân viên nghỉ việc vì thắc mắc quyền lợi!!!-------------Giám đốc Lotte Mart Nha Trang (tỉnh Khánh Hòa) cho biết khô...
27/09/2020

Cho nhân viên nghỉ việc vì thắc mắc quyền lợi!!!
-------------
Giám đốc Lotte Mart Nha Trang (tỉnh Khánh Hòa) cho biết không làm gì ảnh hưởng đến danh dự của nhân viên và đã ký đơn cho nhân viên nghỉ việc
Sau khi Báo Người Lao Động phản ánh việc nhân viên Công ty CP Trung tâm Thương mại Lotte Việt Nam Chi nhánh Nha Trang (Lotte Mart Nha Trang) bị giám đốc đình chỉ công việc và cấm vào công ty, ông Nguyễn Minh Tuấn, Giám đốc Lotte Mart Nha Trang, cho rằng mình không có hành động gì làm ảnh hưởng đến danh dự nhân viên. Công ty đã nhiều lần gọi điện, nhắn tin, gửi thư mời các nhân viên trở lại làm việc nhưng họ không đồng ý. Đến ngày 26-4, ông Tuấn đã chính thức ký vào đơn, đồng ý cho các nhân viên nghỉ việc.

Hành xử nóng vội

Đại diện siêu thị Lotte Mart Nha Trang cho biết ngày 7-4, chị Nguyễn Thị Nguyên và Nguyễn Thị Huyền Diệu xin nghỉ việc báo trước 30 ngày với lý do nhân sự giải quyết lương không thỏa đáng, giám đốc giải quyết không đúng, đưa người quen vào làm trả lương cao. Cho rằng lý do không hợp lý nên ông Tuấn đã chỉ đạo họp xử lý. Tuy nhiên, trong cuộc họp đã xảy ra to tiếng giữa các bên nên phải ngừng lại. Do nghi ngờ các chị kích động nhân viên khác nên giám đốc đã chỉ đạo đình chỉ công việc với 3 nhân viên, không cho vào công ty.

Trong khi đó, chị Huyền Diệu cho rằng lãnh đạo công ty không đưa ra lý do đình chỉ công việc, không đưa ra được bằng chứng về việc kích động các nhân viên khác. Những thắc mắc về lương của nhân viên không được giải quyết thì giám đốc lại ủy quyền cho phòng nhân sự và lãnh đạo bộ phận xử lý. Trong cuộc họp, phía đại diện công ty nói rằng có thể cho các nhân viên nghỉ việc mặc cho chưa hết hạn báo trước 30 ngày. Chị Huyền Diệu bức xúc: "Tôi đi làm thì bị lập biên bản, xóa tên khỏi nhóm nội bộ. Tôi thấy bị tổn thương".

Không tin tưởng lãnh đạo

Phía siêu thị Lotte Mart cho biết trong thời gian bị đình chỉ công việc, các nhân viên vẫn được bảo đảm quyền lợi, được nhận lương bình thường. Về thắc mắc tiền lương người mới cao hơn người cũ 200.000 đồng, đại diện phòng nhân sự cho biết vì người mới có chứng chỉ nghề. Lương căn cứ vào bằng cấp, trình độ thực tế đã được công ty quy định chứ phòng nhân sự không tùy tiện áp đặt. Bản thân chị Nguyên đang được đề xuất tăng lương, cộng với thi chứng chỉ nghề sắp tới thì lương của 2 chị sẽ tăng trên 500.000 đồng, cao hơn lương người mới.

Trong tin nhắn với nội bộ, ông Tuấn cũng thừa nhận mình chưa tìm hiểu kỹ sự việc trước khi đình chỉ công việc của các nhân viên. Còn chị Nguyễn Thị Nguyên và Nguyễn Thị Huyền Diệu cho biết với cách đối xử như vậy, các chị không thể tin tưởng để tiếp tục công việc dù có tăng lương.

Theo: người lao động



26/09/2020

Ngăn chặn biến động nhân sự: Bài học từ 3 thương hiệu lớn
------------
Bằng cách chú ý nguyên nhân nhân viên nghỉ việc và để ý tới những điều họ quan tâm, bộ phận nhân sự có thể giữ được nhân tài và có thể tuyển dụng một cách hợp lý, theo LinkedIn.

LinkedIn đã khảo sát hơn 10.000 người mới nghỉ việc và xem lý do họ từ bỏ công việc là gì.

Vì sao người lao động nghỉ việc?

Lý do hàng đầu chính là: thiếu cơ hội thăng tiến, chiếm tới 45%.

Những lý do chính khác bao gồm việc không hài lòng với cấp trên (41%), môi trường làm việc không tốt (36%) và mong muốn có nhiều thử thách hơn trong công việc (36%).

Mặc dù những xu hướng này giúp doanh nghiệp tiếp cận với biến động nhân sự rõ hơn, nhưng mỗi tổ chức lại khác nhau. Mỗi doanh nghiệp phải tự nhìn vào con số của mình - bằng chỉ số nghỉ việc hay khảo sát nhân viên - để hiểu nguyên nhân thực sự, từ đó đưa ra hướng giải quyết.

Theo số liệu của LinkedIn, tỷ lệ nghỉ việc trung bình trên toàn cầu năm 2017 là 10,9%. Công nghệ, bán lẻ, và truyền thông là những ngành có tỷ lệ nghỉ việc cao nhất.

Doanh nghiệp giữ người bằng cách nào?

Theo lẽ tự nhiên, nghỉ việc không phải là xấu, nhưng sẽ gây ra thất thoát lớn cho doanh nghiệp nếu những người quan trọng nhất rời đi.

Vậy làm cách nào để các doanh nghiệp giữ nhân nhân sự, tránh biến động lớn. Dưới đây là ví dụ cách áp dụng của 3 thương hiệu.

Ví dụ, tại LinkedIn, sau khi trò chuyện với hàng trăm kỹ sư hàng đầu của mình, doanh nghiệp này nhận thấy rằng chỉ một vài cuộc trao đổi đơn giản có thể có tác dụng lớn trong việc giữ chân nhân sự.

Khuyến khích các quản lý có nhiều cuộc thảo luận về cơ hội nghề nghiệp với nhân viên giúp tỷ lệ giảm xuống 5,5%.

Tương tự như vậy, khi các nhà lãnh đạo của Nielsen phân tích dữ liệu, họ nhận thấy rằng những nhân viên có sự thăng tiến trong công ty có xu hướng ở lại lâu hơn. Trên thực tế, họ thấy rằng điều chuyển nhân sự như một việc khuyến khích hiệu quả.

Thương hiệu Hershey đang xây dựng một mô hình ấn tượng có thể dự đoán được biến động nhân sự chính xác đến 87%. Ví dụ, họ nhận thấy những người lao động từ xa và những người có nhiều quản lý trong một thời gian ngắn thường không ở lại với họ lâu. Những phân tích này giúp họ giữ được những nhân viên đang có ý định nghỉ việc đồng thời tuyển dụng nhân sự mới trước thời hạn để có đủ lực lượng cho mùa lễ hội.

Trong mỗi trường hợp, các công ty đều tìm được những cách tương đối đơn giản để giữ nhân viên và lên kế hoạch trước - chỉ bằng cách quan tâm thu hút nhân viên, phân tích dữ liệu về họ và thực hiện kế hoạch hàng động rõ ràng.

Tùy thuộc vào dấu hiệu, cách thức có thể từ huấn luyện nghiệp vụ đến bước tiến nghề nghiệp nhỏ. 94% nhân viên nói rằng họ sẽ ở lại lâu hơn nếu công ty chịu quan tâm đầu tư cho sự nghiệp của họ.

Cuối cùng, lý do nghỉ việc có thể đến từ sức khỏe, cạnh tranh ngành tăng, như ngành công nghệ hoặc do sự thay đổi quá nhanh như ngành bán lẻ. Dù là vì lý do gì, biến động nhân sự luôn là thử thách thực sự đối với đội ngũ hỗ trợ kỹ thuật và bộ phận nhân sự.

Những hiểu biết đúng đắn có thể giúp doanh nghiệp giảm thiểu những vấn đề, cải thiện tỷ lệ ở lại và thu hút thêm nhiều nhân tài cho mình.

Theo https://doanhnhansaigon.vn



25/09/2020

Nghỉ việc trước tuổi nghỉ hưu, làm thế nào để hưởng lương hưu?
--------------
Tôi là công chức nhà nước, được tuyển dụng vào ngày 01/11/1988. Tính đến thời điểm tháng 04/2018, tôi đã đóng BHXH được 29 năm 5 tháng, theo điều 54 Luật BHXH thì tôi đã đóng BHXH hơn 20 năm nhưng chưa đến tuổi nghỉ hưu.

Hiện nay theo nguyện vọng cá nhân, tôi làm đơn xin chuyển công tác qua đơn vị sự nghiệp có thu tự chủ tài chính, tuy nhiên cơ quan quản lý không giải quyết cho tôi chuyển công tác.

Vậy nếu tôi làm đơn nghỉ việc theo điều 59 của Luật công chức, tôi có được bảo lưu thời gian đóng BHXH đến khi tôi trở thành viên chức tại đơn vị sự nghiệp và tiếp tục đóng BHXH cho đến tuổi nghỉ hưu để được hưởng lương hưu như Luật BHXH quy định,hoặc tôi tự đóng BHXH cho những năm còn lại cho đến tuổi nghỉ hưu theo quy định

Rất mong được sự tư vấn giải đáp của Luật sư.
--------------------
Điều 1 Nghị quyết số 93/2015/QH13 ngày 22-6-2015 của Chính phủ về thực hiện chính sách hưởng BHXH một lần đối với người lao động (NLĐ) quy định:

1. NLĐ được bảo lưu thời gian đóng BHXH để đủ điều kiện hưởng lương hưu nhằm bảo đảm cuộc sống khi hết tuổi lao động theo quy định của Luật BHXH năm 2014.

Trường hợp NLĐ tham gia BHXH bắt buộc sau một năm nghỉ việc, người tham gia BHXH tự nguyện sau một năm không tiếp tục đóng BHXH mà chưa đủ 20 năm đóng BHXH khi có yêu cầu thì được nhận BHXH một lần.

2. Mức hưởng BHXH một lần đối với người tham gia BHXH bắt buộc được tính theo số năm đã đóng BHXH, cứ mỗi năm được tính như sau:

a) 1,5 tháng mức bình quân tiền lương tháng đóng BHXH cho những năm đóng trước năm 2014;

b) 2 tháng mức bình quân tiền lương tháng đóng BHXH cho những năm đóng từ năm 2014 trở đi.

Theo quy định tại Luật BHXH 2014, Điều 61.Bảo lưu thời gian đóng bảo hiểm xã hội. Người lao động khi nghỉ việc mà chưa đủ điều kiện để hưởng lương hưu theo quy định tại Điều 54 và Điều 55 của Luật này hoặc chưa hưởng bảo hiểm xã hội một lần theo quy định tại Điều 60 của Luật này thì được bảo lưu thời gian đóng bảo hiểm xã hội.

Thời gian đóng bảo hiểm xã hội là thời gian được tính từ khi người lao động bắt đầu đóng bảo hiểm xã hội cho đến khi dừng đóng. Trường hợp người lao động đóng bảo hiểm xã hội không liên tục thì thời gian đóng bảo hiểm xã hội là tổng thời gian đã đóng bảo hiểm xã hội. Người lao động vừa có thời gian đóng bảo hiểm xã hội bắt buộc vừa có thời gian đóng bảo hiểm xã hội tự nguyện được hưởng chế độ hưu trí và chế độ tử tuất trên cơ sở thời gian đã đóng bảo hiểm xã hội. Thời gian đóng bảo hiểm xã hội đã được tính hưởng bảo hiểm xã hội một lần thì không tính vào thời gian làm cơ sở tính hưởng các chế độ bảo hiểm xã hội.

Với hơn 20 năm đóng BHXH, bạn có thể bảo lưu và lựa chọn tiếp tục tham gia BHXH bắt buộc hoặc tự nguyện theo điều kiện cụ thể về quan hệ lao động của cá nhân bạn để đủ điều kiện hưởng chế độ hưu trí khi hết tuổi lao động.

Luật sư Phạm Thị Bích Hảo, Giám đốc Công ty luật TNHH Đức An, Thanh Xuân, HN.

Theo vnn



24/09/2020

Nói chuyện 'kín' nơi công sở: Hãy nhớ, "tiền là của công ty, còn danh dự là của mình!"
---------------
Danh dự của mỗi người không mua được bằng vàng bằng bạc nhưng một khi đã đánh mất thì vàng hay bạc thậm chí cả kim cương cũng chẳng mua lại được. Mỗi người chỉ có một khuôn mặt, mỗi người chỉ có một danh dự, đừng mù quáng vì đống tiền trước mắt mà phải hổ thẹn với cuộc đời những ngày tháng về sau.

Chuyện đi cửa sau, chắc hẳn mọi người đều đã từng được nghe qua ít nhất một lần ở đâu đó của người nào đó, nếu không phải là nghe qua về một chuyện có thật thì đã từng đọc đâu đó trên báo.

Những 'chiêu trò' của cấp dưới chẳng phải chuyện hay ho gì để nhắc tới nhưng nó cần được kể ra để mọi người cùng nhìn vào, tranh luận và rút kinh nghiệm. Có một câu chuyện như thế này được chia sẻ trên Fanpage "Chuyện công sở ()" kể về đạo đức nghề nghiệp của một nhân viên làm sales…

"Một buổi sáng mới ngủ dậy, quản lý nhắn tin: "Sếp X muốn gặp mọi người trong team. Đề nghị mọi người thu xếp công việc tới 9h sáng mai có mặt ở công ty".

Linh cảm cho tôi thấy rằng có sự gì không ổn trong phiên họp bất thường này.

Tôi biết chắc chắn rằng điều này có liên quan tới việc 2 tuần trước, sếp X gọi điện cho tôi hỏi về tình hình của team, về tại sao liên tiếp trong tháng nhân sự khu vực biến động, người viết mail xin nghỉ, người bị buộc thôi việc, tại sao có email "bắn" ầm ầm lên Ban lãnh đạo tố cáo những sai phạm của anh M - sếp hiện tại.

Quả nhiên không sai! Trong cuộc họp ngày hôm sau, Ban lãnh đạo chính thức thông báo anh M chấm dứt công tác tại khu vực, với lý do: nhận phong bì, chạy số bằng chiêu trò trái quy định công ty, ép nhân viên cấp dưới chạy số bằng chiêu bẩn, doạ nạt nhân viên, đuổi người công ty để tuyển người quen vào... Tới khi anh ấy nghỉ hẳn rồi thì một loạt sai phạm khác được phanh phui.

Hồi mới nhận khu vực, tôi cũng đã nhận ra có gì không ổn trong cách lãnh đạo của M. Từ tác phong, cách làm việc rồi đến cả chuyện nhỏ nhỏ là cũng lôi quyền làm sếp ra để doạ cho nhân viên nghỉ việc. Anh ấy lúc nào cũng chỉ lo tới quyền lợi của mình, ép nhân viên chạy số bằng mọi giá để đạt chỉ tiêu cho đẹp mặt mình.

Bản tính tôi thì vốn tự trọng cao và... nhát. Những chuyện trái luật, gian dối, tôi không dám làm, vì nó vi phạm những giá trị mình tôn thờ, và trên hết, tôi lúc nào cũng nghĩ nếu bị phát hiện thì sau này không "ngóc đầu" lên được. Và, vì tôi là người thuộc công ty tổng điều xuống, anh M cũng không dám manh động ép buộc mình làm gì sai.

"Tiền là của công ty, nhưng danh dự là của mình. Mình thiếu doanh số 1 tháng công ty không chết, nhưng mình mất danh dự thì mình chết", anh tôi đã dạy thế ngày tôi mới tập tễnh vào nghề, cũng có lúc đã hoài nghi về các giá trị đạo đức khi thấy đường mình đi thì chật vật, còn đường người khác thì nhẹ nhõm dễ dàng, chỉ cần bỏ đi chút lương tâm...

Tôi đã từng trộm nghĩ, anh M dám làm như thế là vì có sếp tổng chống lưng nên tôi đã chọn im lặng, không nói gì với ai vì nghĩ nói ra cũng chẳng tác dụng gì.

Nhưng, tôi đã sai nghiêm trọng.

Trong cuộc họp, sếp tổng cũng bảo: "Tôi rất mừng vì team đã thông báo lên cho tôi kịp thời những điều sai trái, vì mọi người hành động vì lợi ích công ty chứ không phải lợi ích cá nhân nào. Nhưng tôi rất thất vọng vì có những cá nhân mà tôi hy vọng giúp tôi theo dõi được tình hình mà không báo lên được cho tôi những sai phạm đó".

Tôi biết sếp nói mình. Và không một ngày nào trôi qua kể từ đó tôi không thôi dằn vặt mình vì đã im lặng, vì đã thờ ơ với tình hình xung quanh. Khi sếp hỏi tới tận răng mà tôi vẫn không dám khai hết những gì mình nghĩ là bất thường, vì tôi không biết rõ (bàng quan tình hình) và không muốn mất lòng ai (không đứng về lẽ phải).

Sự kiện anh M bị nghỉ việc là tiếng chuông cảnh tỉnh cho tôi về đạo đức nghề nghiệp. Cuộc đời đâu ai đoán được chữ ngờ. Một người có thể là sếp mình hôm nay nhưng ngày mai thì chưa chắc. Vậy tại sao mình phải sợ họ, một người dưng, và để họ khiến mình vi phạm giá trị sống của mình? Là trung thực, liêm chính, thẳng thắn và luôn đấu tranh cho lẽ phải?

Tôi không làm gì sai, nhưng tôi đã im lặng và bàng quan, chỉ tới khi bị hỏi tới tôi cũng chỉ dám nói một nửa câu chuyện. Việc ở trong team cả nửa năm mà không hay không biết sếp mình bắt ép đồng nghiệp của mình làm những gì, mặc cho bao dấu hiệu lộ rõ, và cũng không có ý thức tự giác tìm hiểu, chính là vô trách nhiệm.

Đôi khi tôi đã nghĩ, mình đang ở Việt Nam cơ mà, làm quái nào có nơi đâu liêm chính 100%, lại còn làm sales nữa chứ, nên thấy những thứ bất thường đôi khi mình ấm ức, nhưng lại tặc lưỡi cho qua, buộc bản thân phải làm quen.

Đó là sai lầm cực khủng khiếp.

Không phủ nhận rằng có rất nhiều nơi trên thế giới này, luật ngầm và chơi bẩn vẫn tồn tại, nhưng nếu không muốn, chúng ta luôn có thể tự đưa ra quyết định cho bản thân mình là có nhúng chàm hay không.

Công việc thì có rất nhiều, nhiều như lá rụng mùa thu. Bỏ một công ty không xứng đáng, mình chẳng mất cái gì. Nhưng bỏ đi danh dự, thì sớm hay muộn công ty ấy cũng sẽ là người bỏ mình đầu tiên.

Đường đời còn dài, và lời anh trai dặn tôi vẫn vang lên mỗi khi vào khúc cua:

"Tiền là của công ty, nhưng danh dự là của mình, em nhé!""

Danh dự của mỗi người không mua được bằng vàng bằng bạc nhưng một khi đã đánh mất thì vàng hay bạc thậm chí cả kim cương cũng chẳng mua lại được. Mỗi người chỉ có một khuôn mặt, mỗi người chỉ có một danh dự, đừng mù quáng vì đống tiền trước mắt mà phải hổ thẹn với cuộc đời những ngày tháng về sau.

Công việc bây giờ không thiếu, nhưng công việc thực sự không dành cho những kẻ thích chơi trò "luồn cúi", cầm được những đồng tiền "rẻ mạt" mà vẫn thấy tự hào thì không đáng được gọi tên là "người lao động". Người lao động chân chính dù chẳng kiếm được nhiều tiền thì họ vẫn cảm thấy hạnh phúc vì đó là công sức của họ.

Hơn nữa, hãy sống cho ra sống, sống một cuộc đời xứng đáng để "Dù ai nói ngả nói nghiêng/Lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân". Hãy nhớ, "tiền là của công ty, còn danh dự là của mình!"

Theo trithuctre



Address

5 Đào Duy Anh, Đống Đa
Hanoi
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thổ cư Tuấn 123 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category