13/05/2024
Thế kỉ 21, người ta chuẩn bị đưa người lên mặt trăng để ch.i.ch nhau ở trên ấy mà vẫn còn có người nhịn đói như một thói quen.
Cậu ấy là kết quả của một mối tình trái ngang: bố mẹ ở với nhau ko hôn thú. Cậu ấy được 1 tuổi thì bố mất. Dưới áp lực dư luận, mẹ cậu ấy dần lâm bệnh tâm thần. Bệnh ngày càng nặng. Chữa nhiều nơi ko thuyên giảm. Học xong cấp 1, mẹ được đưa vào trại tâm thần của tỉnh. Còn cậu ấy được ông bác tống vào trại trẻ mồ côi. Trốn trại, bỏ học đi lang thang. Hàng ngày đi bốc vác thuê: cứ 20 tấn gạch thì cả nhóm đc trả mỗi đứa 10k. Hôm nào mệt hoặc ko có việc là lại ra bến tàu, bến xe móc túi hoặc ăn trộm để bán lấy tiền.
Nó vừa kể mà tôi nhìn nó xem tay nó có vết tiêm ko hay trộm nghĩ nếu tí nó về phải để ý đồ trong văn phòng xem có mất ko. Nhưng lại nhìn thấy ánh mắt thư sinh của nó ánh lên vẻ lương thiện. "Anh đừng lo. E ko hư hỏng đâu. E mua đc cái máy xúc nhỏ, ai thuê gì làm nấy. E cũng tích đc một ít tiền. Nay e tìm anh nhờ a lấy lại đất cho mẹ e. Ông bác cướp hết ko để cho mẹ e tí nào. Mẹ e giờ có chết cũng ko có chỗ chôn. Mẹ e lại bị K. Thời gian ko còn nhiều".
Câu chuyện của nó vừa giang hồ, vừa ngáo ngơ nhưng lại chạm vào đáy lòng. Bất giác nghĩ đến mảnh đời của nó sao giống các nhân vật trong "những người khốn khổ" hay như hiện thân của thằng Xuân tóc đỏ. Gần 13h chiều cậu ấy ra về. Chả ăn uống gì. Và có nói là: "e nhịn quen rồi. 1 bữa có là gì đâu anh...."