Văn phòng luật sư Đồng Đội

Văn phòng luật sư Đồng Đội Văn phòng luật sư Đồng Đội được thành lập theo quyết định số 01010611/TP/ĐKHĐ ngày 24/12/2010 của Sở tư pháp thành phố Hà Nội
(1)

Trưởng văn phòng là luật sư Trần Xuân Tiền nguyên thiếu tá quân đội, nguyên kiểm sát viên, chấp hành viên. Sau 29 năm công tác trong các cơ quan Nhà nước quân đội đi nhiều nơi làm nhiều nghề đã xin thôi việc Nhà nước để làm luật sư theo Luật luật sư với tâm niệm đem sức lực, trí lực giúp người và khẳng định mình trong cơ chế thị trường. Luật sư Đồng Đội nơi hội tụ của những người một thời mặc áo l

ính hiện là luật sư, luật gia, chuyên gia trong các lĩnh vực kinh tế - xã hội trên mọi miền đất nước. Luật sư Đồng Đội sẽ mang đến cho khách hàng những dịch vụ tốt nhất: thượng tôn pháp luật, với nghĩa cử cao đẹp của những người lính Cụ Hồ một thời và mãi mãi! Luật sư Đồng Đội chuyên sâu các lĩnh vực dân sự, hành chính, lao động, hôn nhân gia đình, thi hành án dân sự, xử lý thu hồi nợ xấu cho doanh nghiệp và cá nhân; tích cực tham gia tư vấn pháp luật, trợ giúp pháp lý miễn phí cho người nghèo và các đối tượng chính sách . Trong hoạt động cung cấp dịch vụ pháp lý luôn chú trọng, đề cao tính nhân đạo, nhân văn trong công việc; kiên trì hòa giải thượng lượng nhằm giải quyết các tranh chấp, các tình huống pháp lý một cách tốt nhất trước khi đưa vụ việc ra Tòa án hoặc các cơ quan Nhà nước

Với kinh nghiệm trường đời, những quan hệ xã hội sâu rộng và những trải nghiệm vui buồn, thăng trầm của cuộc đời; với đam mê, khát vọng làm việc trong môi trường tự do với một nghề cao quí - nghề luật sư. Trưởng văn phòng luật sư Đồng Đội luôn mong muốn xây dựng đội ngũ luật sư, chuyên viên pháp lý, các cộng tác viên, các chuyên gia đoàn kết nhất trí với tinh thần đồng tâm hiệp lực, hiệu quả và chất lượng vượt mọi khó khăn đem lại quyền lợi vật chất và tinh thần tốt nhất cho khách hàng.

Cảm ơn các trò của tôi! Lo cho tôi, mua tặng tôi quà rất ý nghĩa ( Dầy đi bộ, cặp đi làm, áo, tất ....
25/08/2026

Cảm ơn các trò của tôi! Lo cho tôi, mua tặng tôi quà rất ý nghĩa ( Dầy đi bộ, cặp đi làm, áo, tất ....

KỸ NĂNG ĐĂNG KÝ BÀO CHỮA TRONG VỤ ÁN HÌNH SỰNghe thì tưởng đơn giản: luật sư chuẩn bị hồ sơ đầy đủ, nộp giấy đăng ký bào...
25/08/2026

KỸ NĂNG ĐĂNG KÝ BÀO CHỮA TRONG VỤ ÁN HÌNH SỰ

Nghe thì tưởng đơn giản: luật sư chuẩn bị hồ sơ đầy đủ, nộp giấy đăng ký bào chữa cho cơ quan đang thụ lý vụ án và chờ xác nhận. Quy định khá rõ, nhưng thực tế hành nghề lại không đơn giản như vậy.

Có khi luật sư đến trực tiếp thì chưa được tiếp nhận; gửi công văn lại được trả lời là chưa nhận được văn thư, chưa trình lãnh đạo, chưa được phê duyệt… Những việc tưởng nhỏ nhưng có thể khiến thủ tục đăng ký bào chữa kéo dài.

Đương nhiên, luật sư phải chuẩn bị hồ sơ đầy đủ, chính xác. Chỉ một sai sót nhỏ về họ tên, ngày tháng năm sinh, thông tin nhân thân… cũng có thể bị yêu cầu sửa đi sửa lại. Cẩn thận ngay từ đầu là cách tránh “sai một ly, đi một dặm”.

Nhưng vấn đề không chỉ là đúng hay thiếu hồ sơ, mà còn là kỹ năng xử lý những tình huống khó dễ trong thực tế hành nghề.

Người bị buộc tội và gia đình thường mong từng ngày, từng giờ luật sư được tiếp cận để bảo vệ quyền lợi cho họ. Với gia đình, đó không phải một thủ tục hành chính bình thường có thể chờ đợi. Đó có thể là người thân đang trong hoàn cảnh đau đớn và cả gia đình đang trông chờ vào luật sư.

Pháp luật quy định thời hạn giải quyết thì cơ quan tiến hành tố tụng phải tuân thủ. Điều tra viên có thể rất bận, nhưng bận không thể trở thành lý do để bỏ qua thời hạn và trình tự pháp luật.

Tuy nhiên, kiên quyết bảo vệ quyền của khách hàng không đồng nghĩa với đối đầu ngay từ “vòng gửi xe”.

Luật sư cần khéo léo nhưng kiên quyết, mềm dẻo nhưng không xuê xoa; biết chia sẻ với cán bộ tiến hành tố tụng nhưng đồng thời phải bảo vệ đúng pháp luật. Mục tiêu là công việc được giải quyết nhanh chóng, đúng quy định và tạo được sự thấu hiểu giữa các bên.

Đây là kỹ năng không thể chỉ học từ sách vở mà phải được rèn luyện qua thực tế, qua từng hồ sơ và từng lần đăng ký bào chữa.

Làm nghề luật, có những việc nhìn bên ngoài rất dễ, nhưng để làm đúng, làm nhanh và hài hòa thì không hề dễ. Đó chính là kỹ năng nghề nghiệp.

SINH NHẬT – CHO ĐI ĐỂ NHẬN LẠIHôm nay là sinh nhật tôi.Năm nay, tôi muốn làm một điều khác: không chỉ nhận quà mà còn tự...
25/08/2026

SINH NHẬT – CHO ĐI ĐỂ NHẬN LẠI

Hôm nay là sinh nhật tôi.

Năm nay, tôi muốn làm một điều khác: không chỉ nhận quà mà còn tự mình tặng quà cho những người xung quanh.

Có những cháu là con của nhân viên vừa đỗ đại học, có những cháu học giỏi, đạt thành tích tốt. Tôi gửi những món quà nhỏ để chúc mừng và động viên các cháu bước vào năm học mới, tiếp tục cố gắng và phát huy thành tích của mình.

Giá trị món quà không phải điều tôi quan tâm nhất. Điều quan trọng là sự động viên kịp thời, là tình cảm dành cho các cháu và sự ghi nhận đối với những nỗ lực của các cháu.

Tôi cũng coi đó là một cách động viên những người nhân viên đã đồng hành cùng mình. Khi mình quan tâm đến con cái của họ, cũng là mình trân trọng những người đang làm việc cùng mình.

Tôi nghĩ, trong một ngày có ý nghĩa như sinh nhật, mình không nhất thiết chỉ chờ người khác làm mình vui. Mình có thể làm cho người khác vui trước.

Mình mừng mọi người, rồi mọi người lại mừng mình.

Cho đi để nhận lại — không phải nhận lại vật chất, mà nhận lại niềm vui, tình cảm, sự gắn bó và những nụ cười.

Tôi sống giản dị và luôn trân trọng những gì mình làm ra bằng công sức của mình. Vì thế, tôi càng thấy vui khi có thể dùng một phần nhỏ những gì mình có để động viên người khác đúng lúc.

Sinh nhật năm nay, món quà tôi nhận được không chỉ là những lời chúc dành cho mình, mà còn là niềm vui khi nhìn thấy người khác vui.

Cho đi cũng là một cách tự thưởng. Và có lẽ, đó là món quà ý nghĩa nhất tôi dành cho chính mình.

TỰ THƯỞNG CHO MÌNHHôm nay, 25 tháng 8, là ngày sinh nhật của tôi.Nói là sinh nhật, nhưng thật ra ngày sinh chính xác của...
24/08/2026

TỰ THƯỞNG CHO MÌNH

Hôm nay, 25 tháng 8, là ngày sinh nhật của tôi.

Nói là sinh nhật, nhưng thật ra ngày sinh chính xác của tôi ngày trước bố mẹ cũng không nhớ, không ghi rõ. Sau này khi đi học, tôi tự chọn ngày 25 tháng 8 để ghi vào lý lịch. Vì thế, tôi vẫn nghĩ đây không hẳn là ngày sinh chính xác, mà là một ngày kỷ niệm ngày mình được sinh ra.

Tôi rất thích cách gọi ấy.

Bởi mỗi con người đều có một ngày để nhớ về sự có mặt của mình trên cuộc đời. Có người được bố mẹ, người thân tổ chức sinh nhật, tặng hoa, tặng quà. Còn tôi, năm nay tôi nghĩ: tại sao mình không tự thưởng cho mình một món quà?

Hơn 40 năm qua, tôi đã sống và làm việc xa quê. Từ những năm tháng trong quân ngũ, rồi công tác Nhà nước, làm công tác thi hành án, đến khi trở thành luật sư và miệt mài với nghề cho đến hôm nay. Tôi đã dành phần lớn cuộc đời cho công việc, gia đình và những người cần mình giúp đỡ.

Tôi cũng đã cố gắng chăm lo cho vợ, cho con và những người thân yêu. Trong nghề, tôi may mắn được gặp nhiều người, giúp đỡ nhiều người và có những việc dù nhỏ nhưng biết rằng nó đã làm cuộc đời của ai đó tốt hơn.

Vì vậy, nói một cách khiêm tốn nhưng thật lòng, tôi nghĩ mình xứng đáng được tự thưởng cho mình.

Không phải vì mình giàu có hay để khoe rằng mình có thể mua được thứ gì đó, mà bởi sau từng ấy năm làm việc, mình hiểu mình thích gì, cần gì và món quà nào thực sự làm mình vui.

Nhiều khi mình phải chờ con, nhân viên hay người khác tặng quà. Nhưng dù món quà có quý đến đâu, tôi vẫn nghĩ không gì bằng món quà mình tự chọn cho chính mình.

Năm nay, tôi tự thưởng cho mình một chiếc đồng hồ thông minh.

Nó vừa phục vụ công việc, đi công tác, theo dõi sức khỏe, vừa là một món trang sức nhỏ. Quan trọng hơn, nó nhắc mình rằng công nghệ đã thay đổi và mình cũng cần bước cùng thời đại.

Ngày trước, có một chiếc đồng hồ cơ hay điện tử tốt đã là niềm mơ ước. Có những thứ mình thích nhưng điều kiện chưa cho phép thì đành để đó.

Bây giờ, khi có điều kiện hơn, nếu thích và thấy phù hợp thì tôi mua cho mình.

Tự thưởng không phải là ích kỷ.

Đó là cách trân trọng những năm tháng mình đã đi qua, công sức mình đã bỏ ra và cho phép bản thân hưởng một chút niềm vui do chính mình tạo ra.

Món quà tự thưởng không cần ai hiểu, không cần ai biết, càng không cần mang ơn hay trả nghĩa cho ai.

Mình thích thì mình mua. Mình thấy xứng đáng thì mình thưởng cho mình.

Sinh nhật năm nay, tôi không chờ một món quà từ ai.

Tôi tự tặng mình một món quà.

Và có lẽ, đó là món quà thật nhất, vui nhất và nhẹ lòng nhất.

Chúc mừng một ngày kỷ niệm của chính mình – 25/8!

MỘT NGÀY MƯA NGÂU – HAI CUỘC HÒA GIẢI THÀNHCó những ngày đi làm về rất mệt nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm và hạnh ph...
24/08/2026

MỘT NGÀY MƯA NGÂU – HAI CUỘC HÒA GIẢI THÀNH

Có những ngày đi làm về rất mệt nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc. Hôm nay là một ngày như thế.

Trời mưa ngâu, mưa tầm tã. Buổi sáng, thầy trò chúng tôi về Tòa án tỉnh Ninh Bình. Luật sư Trang và bạn Cúc ở lại sao chụp hồ sơ, còn tôi cùng bạn Hương tiếp tục sang Nghĩa Hưng, Nam Định cũ, để gặp gỡ và hòa giải một vụ việc.

Đó là câu chuyện của hai người bạn rất thân. Vì quý mến và tin tưởng nhau nên đã giúp nhau vay tiền. Nhưng rồi thương trường không thuận lợi, việc quản lý tiền bạc gặp vấn đề, khoản nợ không thể trả đúng hạn. Từ những người bạn thân thiết, họ dần mất niềm tin, tổn thương và đứng trước nguy cơ mất đi một tình bạn đẹp.

Tôi đến với vụ việc không chỉ để giải quyết một khoản nợ, mà muốn tìm một cách khác: giải quyết được khoản nợ nhưng không làm mất đi tình người; tháo gỡ mâu thuẫn nhưng cố gắng giữ lại tình bạn; để người vay có cơ hội làm lại, người cho vay có cơ hội thu hồi tài sản hợp lý. Sau nhiều lần trò chuyện, phân tích và thuyết phục, hai bên bình tĩnh trở lại, biết đặt mình vào hoàn cảnh của nhau và cùng xây dựng kế hoạch trả nợ.

Đáng quý hơn, người bạn đang giữ sổ đỏ đồng ý giao lại để bên vay có thể thế chấp ngân hàng, vay với lãi suất thấp hơn để thanh toán khoản nợ. Một phương án có lợi cho cả hai: người cho vay có cơ hội thu hồi tiền, người vay giảm áp lực lãi suất, có thêm cơ hội làm ăn để trả nợ và ổn định cuộc sống. Quan trọng nhất là không đẩy một gia đình vào đường cùng chỉ vì một khoản nợ.

Bởi phía sau một vụ tranh chấp không chỉ có tiền bạc, giấy tờ và pháp luật, mà còn có cha mẹ, vợ chồng, con cái, danh dự, tình bạn và tương lai của cả một gia đình. Đặc biệt, những người trong câu chuyện đều có học thức, công việc, vị trí và uy tín ở địa phương, đang là những người thầy, người cô. Vì vậy, giữ được tình cảm, danh dự và cho nhau một cơ hội sửa chữa càng đáng quý.

Cuộc hòa giải thứ nhất đã thành. Nhưng ngày hôm nay chưa dừng lại ở đó. Sau bữa trưa vội vàng, chúng tôi lại tức tốc sang Kim Sơn để tiếp tục một cuộc hòa giải khác tại Tòa án khu vực.

Đây là vụ tranh chấp đã kéo dài, hai bên nhiều lần được hòa giải nhưng chưa thành. Hai gia đình đều đã lớn tuổi, có người gần 80 tuổi. Vụ việc kéo dài khiến những người trong cuộc đều mệt mỏi. Có lúc tưởng như đã thống nhất được phương án, nhưng rồi lại phát sinh vấn đề về đất đai, tiền bạc, chi phí thẩm định và tố tụng.

Trong những trường hợp như vậy, người luật sư phải biết khi nào mềm, khi nào rắn; khi nào lắng nghe, khi nào phản biện; khi nào phân tích pháp luật và khi nào phải nói bằng tình người.

Rất may, Thẩm phán chủ trì cũng là người tích cực, kiên trì và tận tâm với công tác hòa giải. Trời mưa rầm rã. Khi luật sư đến đúng giờ nhưng chưa thấy phía nguyên đơn tới, Thẩm phán chủ động gọi điện. Biết đương sự là người cao tuổi, giữa trời mưa lớn, Thẩm phán còn đề nghị thư ký lấy ô tô đi đón. Một hành động nhỏ nhưng cho thấy sự tận tâm rất lớn.

Cuộc hòa giải diễn ra với đủ cung bậc cảm xúc. Có lúc hai bên đồng ý thay vì tiếp tục đòi đất thì giải quyết bằng việc nhận lại tiền, nhưng rồi lại phát sinh những khoản chi phí khác. Có lúc tưởng như mọi thứ lại bế tắc. Nhưng bằng sự kiên trì của Thẩm phán, sự phân tích của luật sư và sự nhường nhịn của các bên, cuối cùng mọi người cũng đi đến thống nhất. Cuộc hòa giải thứ hai cũng thành!

Khi đặt bút ký, tôi nói với hai cụ bên bị đơn một điều rất giản dị: “Đến tuổi này rồi, mình chẳng mang được tài sản đi theo. Những gì có thể để lại thì để lại cho con cháu. Còn mình, điều quý nhất là sự thanh thản.” Bởi không có liều thuốc nào quý bằng một tâm hồn không còn phải lo nghĩ. Nếu cứ mang chuyện cũ trong lòng, rồi mệt mỏi, đau ốm, thì tiền thuốc men và những ngày nằm trên giường bệnh mới là cái giá đắt nhất. Hai cụ nghe và đồng ý.

Trên đường về, trời vẫn mưa. Một ngày đi vài trăm cây số, hai cuộc hòa giải, bao nhiêu câu chuyện và bao nhiêu cung bậc cảm xúc. Mệt chứ. Nhưng lại không thấy mệt.

Bởi hôm nay, chúng tôi đã làm được hai việc có ý nghĩa: một bên là giúp những người bạn từng rất thân có cơ hội hàn gắn, cùng nhau tìm cách giải quyết khoản nợ mà không đẩy một gia đình vào đường cùng; một bên là giúp hai người cao tuổi khép lại tranh chấp kéo dài, để những năm tháng còn lại được sống nhẹ lòng hơn.

Làm luật sư, không phải lúc nào niềm vui cũng là thắng một vụ kiện. Có khi niềm vui lớn nhất là nhìn thấy hai bên tranh chấp bắt tay nhau; là nhìn thấy một người bớt đi một gánh nặng; là giúp một gia đình có thêm một cơ hội; là giúp những người từng tổn thương có thể bước ra khỏi cuộc tranh chấp với sự thanh thản.

Ngày mai là sinh nhật tôi. Có lẽ đây là một món quà sinh nhật thật đặc biệt. Không phải hoa, không phải quà, mà là “MỘT NGÀY MƯA NGÂU – HAI CUỘC HÒA GIẢI THÀNH.”

Một ngày đi vài trăm cây số, một ngày mưa tầm tã, một ngày rất mệt, nhưng cũng là một ngày thật đẹp của nghề luật sư.

Xin cảm ơn các đồng nghiệp, các bạn nhân viên đã cùng tôi lên đường; cảm ơn những người đã tin tưởng, tôn trọng và đồng hành; và cảm ơn những người đã lựa chọn ngồi lại với nhau để tìm một lối ra thay vì đẩy nhau đi xa hơn.

Có những vụ việc giải quyết bằng pháp luật. Nhưng có những vụ việc chỉ thật sự kết thúc khi người ta tìm lại được tình người.

— Luật sư Trần Xuân Tiền

24/08/2026

MỘT NGÀY MƯA NGÂU – HAI CUỘC HÒA GIẢI THÀNH

Có những ngày đi làm về rất mệt, nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc.

Hôm nay là một ngày như thế.

Trời mưa ngâu, mưa tầm tã. Thầy trò chúng tôi bắt đầu hành trình từ buổi sáng, về Tòa án tỉnh Ninh Bình. Luật sư Trang và bạn Cúc ở lại để sao chụp hồ sơ. Còn tôi cùng bạn Hương tiếp tục sang Nghĩa Hưng, Nam Định cũ, để gặp gỡ và hòa giải một vụ việc.

Đó là câu chuyện của hai người bạn rất thân.

Vì quý mến và tin tưởng nhau nên đã giúp nhau vay tiền. Nhưng rồi thương trường không thuận lợi, việc quản lý tiền bạc gặp vấn đề, khoản nợ không thể trả đúng hạn. Từ chỗ là những người bạn thân thiết, họ dần mất niềm tin, tổn thương và đứng trước nguy cơ mất đi một tình bạn đẹp.

Tôi đến với vụ việc này không chỉ với vai trò của một luật sư để giải quyết một khoản nợ.

Tôi muốn tìm một cách khác: giải quyết được khoản nợ nhưng không làm mất đi tình người; tháo gỡ được mâu thuẫn nhưng cố gắng giữ lại tình bạn; để người vay có cơ hội làm lại, người cho vay có cơ hội thu hồi tài sản một cách hợp lý.

Sau nhiều lần trò chuyện, phân tích và thuyết phục, các bạn đã bình tĩnh trở lại. Hai bên bắt đầu biết đặt mình vào hoàn cảnh của nhau, biết nhường nhịn và cùng xây dựng kế hoạch trả nợ.

Đáng quý hơn, người bạn đang giữ sổ đỏ cũng đồng ý giao lại để bên vay có thể thế chấp ngân hàng, vay với lãi suất thấp hơn để thanh toán khoản nợ.

Một phương án có lợi cho cả hai.

Người cho vay có cơ hội thu hồi được tiền. Người vay giảm được áp lực lãi suất, có thêm cơ hội làm ăn để trả nợ và ổn định cuộc sống.

Quan trọng nhất là không đẩy một gia đình vào đường cùng chỉ vì một khoản nợ.

Bởi phía sau một vụ tranh chấp không chỉ có tiền bạc, giấy tờ và những điều khoản pháp lý. Phía sau đó còn có cha mẹ, vợ chồng, con cái, danh dự, tình bạn và tương lai của cả một gia đình.

Đặc biệt, những người trong câu chuyện này đều có học thức, có công việc, có vị trí và uy tín ở địa phương. Họ đang là những người thầy, người cô. Vì vậy, giữ được tình cảm, giữ được danh dự và cho nhau một cơ hội sửa chữa những điều chưa trọn vẹn càng đáng quý.

Cuộc hòa giải thứ nhất đã thành.

Nhưng ngày hôm nay chưa dừng lại ở đó.

Sau khi ăn trưa vội vàng, chúng tôi lại tức tốc lên đường sang Kim Sơn để tiếp tục một cuộc hòa giải khác tại Tòa án khu vực.

Đây là một vụ tranh chấp đã kéo dài, hai bên cũng đã nhiều lần được hòa giải nhưng chưa thành. Hai gia đình đều đã lớn tuổi, có người gần 80 tuổi.

Vụ việc kéo dài khiến những người trong cuộc đều mệt mỏi. Có những lúc tưởng như đã thống nhất được phương án giải quyết, nhưng rồi lại phát sinh thêm những vấn đề về đất đai, tiền bạc, chi phí thẩm định, chi phí tố tụng…

Trong những trường hợp như vậy, người luật sư phải biết khi nào mềm, khi nào rắn; khi nào lắng nghe, khi nào phản biện; khi nào phân tích pháp luật và khi nào phải nói bằng tình người.

Rất may, Thẩm phán chủ trì cũng là người rất tích cực, kiên trì và tận tâm với công tác hòa giải.

Trời mưa rầm rã. Khi luật sư đến đúng giờ nhưng chưa thấy phía nguyên đơn tới, Thẩm phán đã chủ động gọi điện. Biết đương sự là người cao tuổi, giữa trời mưa lớn, Thẩm phán còn đề nghị thư ký lấy ô tô đi đón.

Một hành động nhỏ nhưng cho thấy sự tận tâm rất lớn.

Cuộc hòa giải diễn ra với đủ cung bậc.

Có lúc hai bên đã đồng ý với phương án thay vì tiếp tục đòi lại đất thì giải quyết bằng việc nhận lại tiền. Nhưng rồi lại phát sinh những khoản chi phí khác.

Có lúc tưởng như mọi thứ lại bế tắc.

Nhưng bằng sự kiên trì của Thẩm phán, sự phân tích của luật sư và sự nhường nhịn của các bên, cuối cùng mọi người cũng đi đến thống nhất.

Cuộc hòa giải thứ hai cũng thành!

Khi đặt bút ký, mọi người đều đã trải qua rất nhiều cảm xúc.

Tôi cũng nói với hai cụ bên bị đơn một điều rất giản dị:

“Đến tuổi này rồi, mình chẳng mang được tài sản đi theo. Những gì có thể để lại thì để lại cho con cháu. Còn mình, điều quý nhất là sự thanh thản.”

Bởi không có liều thuốc nào quý bằng một tâm hồn không còn phải lo nghĩ.

Nếu cứ mang những chuyện cũ trong lòng, rồi mệt mỏi, đau ốm, thì tiền thuốc men và những ngày nằm trên giường bệnh mới là cái giá đắt nhất.

Hai cụ nghe và đồng ý.

Trên đường về, trời vẫn mưa.

Một ngày đi vài trăm cây số. Hai cuộc hòa giải. Bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu cung bậc cảm xúc.

Mệt chứ.

Nhưng lại không thấy mệt.

Bởi hôm nay, chúng tôi đã làm được hai việc có ý nghĩa.

Một bên là giúp những người bạn từng rất thân có cơ hội hàn gắn, cùng nhau tìm cách giải quyết khoản nợ mà không đẩy một gia đình vào đường cùng.

Một bên là giúp hai người cao tuổi khép lại một tranh chấp kéo dài, để những năm tháng còn lại được sống nhẹ lòng hơn.

Làm luật sư, không phải lúc nào niềm vui cũng là thắng một vụ kiện.

Có khi niềm vui lớn nhất là nhìn thấy hai bên tranh chấp bắt tay nhau.

Là nhìn thấy một người bớt đi một gánh nặng.

Là giúp một gia đình có thêm một cơ hội.

Là giúp những người đã từng rất tổn thương có thể bước ra khỏi một cuộc tranh chấp với sự thanh thản.

Ngày mai là sinh nhật tôi.

Có lẽ đây là một món quà sinh nhật thật đặc biệt.

Không phải hoa, không phải quà.

Mà là “MỘT NGÀY MƯA NGÂU – HAI CUỘC HÒA GIẢI THÀNH.”

Một ngày đi vài trăm cây số.

Một ngày mưa tầm tã.

Một ngày rất mệt.

Nhưng cũng là một ngày thật đẹp của nghề luật sư.

Xin cảm ơn các đồng nghiệp, các bạn nhân viên đã cùng tôi lên đường; cảm ơn những người đã tin tưởng, tôn trọng và đồng hành; và cảm ơn những người đã lựa chọn ngồi lại với nhau để tìm một lối ra thay vì đẩy nhau đi xa hơn.

Có những vụ việc giải quyết bằng pháp luật.

Nhưng có những vụ việc chỉ thật sự kết thúc khi người ta tìm lại được tình người.

— Luật sư Trần Xuan Tiền

24/08/2026

Hoà giải thành vụ tranh cháp đất tại KS cũ

Giám đốc thẩm không phải là một cấp xét xử mới. Đây là một thủ tục đặc biệt, nhằm xem xét lại bản án đã có hiệu lực khi ...
24/08/2026

Giám đốc thẩm không phải là một cấp xét xử mới. Đây là một thủ tục đặc biệt, nhằm xem xét lại bản án đã có hiệu lực khi phát hiện vi phạm nghiêm trọng về mặt pháp luật. Khác với kháng cáo hay kháng nghị, giám đốc thẩm không phải là công cụ để bày tỏ sự không hài lòng. Nó không mở lại toàn bộ phiên tòa, mà chỉ kiểm tra xem bản án có thực sự vi phạm pháp luật nghiêm trọng hay không.

Quyền yêu cầu giám đốc thẩm có giới hạn rõ ràng. Nó không phải là quyền “thích làm gì thì làm”, mà là để ngăn chặn những sai lầm pháp luật hệ trọng, đảm bảo tính chính xác của hệ thống tư pháp. Vì vậy, khi nộp đơn giám đốc thẩm, cần hiểu rằng đây là bước kiểm tra cuối cùng, chứ không phải một vòng xét xử mới.

Việc nhận thức đúng về giám đốc thẩm sẽ giúp tránh đặt kỳ vọng quá lớn. Sự thất vọng khi giám đốc thẩm không thay đổi kết quả là điều thường gặp, nhưng đó là sự thật cần được chấp nhận. Giám đốc thẩm chỉ nhằm đảm bảo công lý, không phải để sửa chữa bản án chỉ vì không hài lòng. Hiểu rõ giới hạn này sẽ giúp chúng ta bình tĩnh, tránh ảo tưởng và tập trung vào con đường pháp lý vững chắc, đúng đắn, mang lại niềm tin vào công lý.

24/08/2026

Mỗi cây mỗi hoa mỗi khách hàng mỗi cảnh và tôi đều động viên họ ..

24/08/2026

Address

P 2708, Tòa Nhà Vp3 Bán đảo Linh đàm
Hanoi
04

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Văn phòng luật sư Đồng Đội posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Văn phòng luật sư Đồng Đội:

Shortcuts

Share