08/04/2026
“TẠO KHỦNG HOẢNG – BÁN GIẢI PHÁP”: CHIÊU THỨC CƯỠNG ĐOẠT TÀI SẢN THỜI MẠNG XÃ HỘI
Chỉ từ một bài đăng tiêu cực trên mạng xã hội, một doanh nghiệp có thể đối mặt với nguy cơ mất uy tín, sụt giảm doanh thu, thậm chí buộc phải chi tiền để “xử lý khủng hoảng”. Vụ việc xảy ra tại Hải Phòng, khi một nhóm đối tượng quản trị nhiều fanpage, hội nhóm Facebook lớn bị bắt giữ với hành vi ép doanh nghiệp ký hợp đồng “bảo trợ truyền thông”, “xử lý khủng hoảng truyền thông”, là minh chứng rõ ràng cho sự biến tướng của các hành vi vi phạm pháp luật trong môi trường số hiện nay.
Xét về bản chất, các đối tượng đã lợi dụng sức ảnh hưởng của các hội nhóm có lượng người theo dõi lớn để tác động trực tiếp đến uy tín và hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp. Thông qua việc sử dụng tài khoản ảo để đăng tải hoặc duyệt đăng các nội dung mang tính tiêu cực, họ tạo ra áp lực dư luận đáng kể. Khi doanh nghiệp lo ngại ảnh hưởng và tìm cách xử lý, thay vì được tiếp cận người đăng bài, họ lại bị đặt vào điều kiện phải ký kết hợp đồng truyền thông với chi phí cao. Chỉ sau khi thanh toán, các nội dung bất lợi mới được gỡ bỏ. Chuỗi hành vi này cho thấy dấu hiệu rõ ràng của việc sử dụng truyền thông như một công cụ gây sức ép nhằm đạt được lợi ích tài sản.
Dưới góc độ pháp lý, hành vi trên có thể được xem xét về tội cưỡng đoạt tài sản quy định tại Điều 170 Bộ luật Hình sự 2015 (Sửa đổi, bổ sung năm 2025) với khung hình phạt từ 1- 20 năm tù, ngoài ra còn có thể bị phạt tiền hoặc tịch thu tài sản. Điểm đáng chú ý là sự uy hiếp trong trường hợp này không diễn ra dưới hình thức đe dọa trực tiếp bằng bạo lực, mà thể hiện gián tiếp thông qua việc duy trì và lan truyền các thông tin tiêu cực, gây áp lực tâm lý và thiệt hại tiềm ẩn về kinh tế đối với doanh nghiệp.
Về mục đích, việc gắn điều kiện gỡ bỏ thông tin với yêu cầu thanh toán cho thấy ý chí chiếm đoạt tài sản là rõ ràng. Khoản tiền mà doanh nghiệp phải chi trả không xuất phát từ nhu cầu sử dụng dịch vụ một cách tự nguyện, mà là hệ quả của việc bị đặt trong tình thế bất lợi. Dù về hình thức có thể tồn tại hợp đồng dân sự, nhưng bản chất của giao dịch này lại thiếu đi sự tự do ý chí, do đó không làm thay đổi bản chất của hành vi chiếm đoạt. Việc doanh nghiệp chấp nhận trả tiền thực chất là một lựa chọn mang tính cưỡng ép nhằm tránh thiệt hại lớn hơn, và đây chính là dấu hiệu đặc trưng của tội cưỡng đoạt tài sản.
Ngoài dấu hiệu của tội cưỡng đoạt tài sản, trong trường hợp các nội dung đăng tải là sai sự thật hoặc mang tính bịa đặt, các đối tượng còn có thể bị xem xét trách nhiệm pháp lý đối với các hành vi cung cấp thông tin sai sự thật hoặc xâm phạm uy tín của tổ chức, cá nhân. Điều này cho thấy tính chất phức tạp của các hành vi vi phạm trong môi trường mạng, khi một phương thức hoạt động có thể đồng thời xâm phạm nhiều quan hệ pháp luật khác nhau.
Vụ việc là lời cảnh báo rõ ràng về việc lợi dụng sức ảnh hưởng của mạng xã hội để gây áp lực, buộc người khác phải giao tài sản. Pháp luật không chỉ nhìn vào hình thức của các giao dịch hay hợp đồng, mà sẽ đánh giá toàn diện bản chất của hành vi. Vì vậy, mọi hoạt động núp bóng truyền thông nhưng có dấu hiệu ép buộc, trục lợi đều tiềm ẩn rủi ro pháp lý nghiêm trọng. Doanh nghiệp cần thận trọng khi xử lý khủng hoảng truyền thông, đồng thời chủ động tiếp cận các giải pháp hợp pháp, minh bạch để bảo vệ quyền và lợi ích của mình.
Ảnh: CQCA
----------------------------------
CÔNG TY LUẬT ÁNH SÁNG VIỆT - Đơn vị đi đầu trong lĩnh vực tố tụng và tư vấn
🏡Căn SH43, tầng 4, tòa CT1A - Iris Garden, 30 Trần Hữu Dực, Từ Liêm, Hà Nội;
☎️ 0936 214 556 - 024.66846117
💌 [email protected]
🌐Youtube: Luật Sư ASV
Tiktok: