11/08/2026
Tôi: Điều gì đã truyền cảm hứng để ông lựa chọn hình ảnh hoa sen và đầm sen làm chủ đề cho hai tác phẩm “Sức Sống của Sen” và “Đầm Sen Vào Buổi Sớm”?
Họa sĩ Bùi Trọng Dư: Hoa sen đối với tôi không chỉ là một hình ảnh đẹp của thiên nhiên mà còn mang nhiều giá trị về văn hóa và tinh thần của người Việt. Tôi đặc biệt yêu thích vẻ đẹp của sen trong những thời khắc khác nhau: khi còn trong bùn đất, khi bắt đầu nở và khi cả đầm sen bừng lên trong ánh sáng buổi sớm.
Tôi muốn thông qua những tác phẩm này ghi lại vẻ đẹp ấy theo cách riêng của mình. “Sức Sống của Sen” thiên về sức sống, sự vươn lên; còn “Đầm Sen Vào Buổi Sớm” lại mang một cảm giác nhẹ nhàng, thanh bình hơn.
Với tôi, mỗi bức tranh không đơn thuần là một hình ảnh được vẽ ra, mà là một phần cảm xúc, suy nghĩ và thời gian mà người nghệ sĩ gửi vào đó.
Tôi: Là một họa sĩ, ông nhìn nhận thế nào về vấn đề bảo vệ quyền tác giả trong bối cảnh tác phẩm mỹ thuật ngày càng dễ bị sao chép, sử dụng và kinh doanh trên môi trường số?
Họa sĩ Bùi Trọng Dư: Đây là vấn đề mà tôi nghĩ ngày càng nhiều nghệ sĩ phải quan tâm. Trước đây, một bức tranh tồn tại chủ yếu dưới dạng vật lý, nhưng ngày nay, chỉ cần chụp lại hoặc số hóa một tác phẩm thì hình ảnh có thể được đưa lên mạng và sử dụng ở rất nhiều nơi. Người sáng tác đôi khi không biết tác phẩm của mình đang được sử dụng ở đâu, vào mục đích gì.
Tôi cho rằng sáng tạo ra một tác phẩm mới chỉ là bước đầu; bảo vệ và quản lý được quyền đối với tác phẩm cũng rất quan trọng.
Tôi: Tại sao ông lựa chọn RDAS để công bố và ghi nhận những “đứa con tinh thần” của mình? Ông mong muốn một hệ thống quản lý và ghi nhận quyền như RDAS sẽ giúp các nghệ sĩ bảo vệ, quản lý và khai thác giá trị tác phẩm của mình như thế nào?
Họa sĩ Bùi Trọng Dư: Tôi gọi những tác phẩm của mình là “những đứa con tinh thần”, bởi mỗi tác phẩm đều có một câu chuyện và một quá trình sáng tạo phía sau.
Tôi lựa chọn RDAS vì tôi muốn những tác phẩm của mình không chỉ được lưu giữ trong xưởng vẽ, phòng trưng bày, hay trong những bộ sưu tập cá nhân, mà có thêm một dấu vết xác thực và dữ liệu được ghi nhận trong môi trường số.
Tôi kỳ vọng những hệ thống như RDAS sẽ giúp nghệ sĩ tiến thêm một bước trong việc quản lý tài sản trí tuệ của mình. Không chỉ biết “đây là tác phẩm của tôi”, mà còn có thể quản lý được thông tin về tác phẩm, quyền sở hữu, quá trình công bố và sau này thuận lợi hơn khi cần cấp phép, khai thác thương mại hoặc bảo vệ quyền lợi của mình.
Tôi nghĩ đây cũng là một hướng đi cần thiết đối với nghệ sĩ trong thời đại số. Người nghệ sĩ không chỉ cần biết sáng tạo, mà cũng cần biết cách quản trị giá trị từ sự sáng tạo của mình.