09/09/2021
Đôi dòng về ngày làm việc hôm qua.
Ở cái đất Tây Nguyên nắng gió này, tháng 9 năm nay lại ỏng ẹo sớm nắng chiều mưa, ngồi nhìn trời mưa thầm thở dài xót cho hoàn cảnh gia đình khách hàng tôi.
Hai ông bà yêu nhau từ thời kháng chiến, trải qua biết bao nhiêu khó khăn gian khổ, từ tận miền Bắc xa xôi tham gia kháng chiến đã gặp nhau, thương nhau rồi cùng nhau chung sống, gầy dựng gia đình ở miền đất này. Họ cùng nhau sinh được 03 người con, hai trai 1 gái, đứa con gái út năm nay gần 30 tuổi, ông bà lấy nhau trễ, tuổi của ông bà bây giờ nhìn nét mặt và ánh mắt, tôi dễ dàng nhận thấy bao nỗi đau đớn và bất lực với hoàn cảnh của mình.
Tưởng rằng dựng vợ gả chồng, yên bề gia thất cho các con rồi thì ông bà được thảnh thơi một chút, nhưng không gì suôn sẻ như vậy. Cuộc sống của ông bà không êm đềm vậy, nhìn đứa cháu đang còn nhỏ xíu lật qua lật lại trên mảnh chiếu rách dưới nền xi măng, trời thì mưa lạnh, tôi nói nhẹ với ông bà:
"- Hai bác viết thư đi, động viên cái Thư ít câu, ở trong đó nó nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ con lắm"
- Viết rồi nhờ Luật sư đem vô cho nó được không, tôi gửi thêm ít đồ ăn nha, có ít ruốc cá tôi mới sao xong, gửi nó ít tiền giùm tui luôn nghe cô, chứ dịch bệnh như thế này tui không biết gửi đâu được hết"
- Hai bác cứ viết thư đưa cháu cầm đi, còn đồ ăn hai bác cứ gửi bình thường vào cũng được, không có vấn đề gì đâu."
Tôi muốn cầm lá thư, mang tình thương của cha mẹ, những lời dặn dò của đấng sinh thành vào để động viên thân chủ của mình, phải cố gắng mạnh mẽ để vượt qua.
Cô con gái út của ông bà được ông bà cưng chiều là thế, con dại thì cái mang, ông bà chỉ đau khổ hơn chứ không thua gì cô con gái này, phiên tòa sơ thẩm lần trước tuyên cô phạm tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, vì ham cho vay nặng lãi, ham trò may rủi, sa vào một người đàn ông không tử tế mà bị tuyên án 10 năm tù.
Cá nhân tôi thấy thân chủ mình, oan thì không có, nhưng quá trình giải quyết vụ án có sai. Hành vi phạm tội thì rõ nhưng về các khoản tiền lẫn các biên bản giám định còn nhiều nghi vấn, chúng tôi sẽ còn rất nhiều việc cho đến phiên xử Phúc thẩm tiếp theo đây, ít nhất là có một số tình tiết giảm nhẹ cần được áp dụng.
Quay lại hoàn cảnh của ông bà, bà vừa khóc vừa nói tôi, "cái Thư nó khờ lắm cháu ơi, nó mà lừa được ai đâu chứ, con nó còn nhỏ xíu như thế này". Thương lắm, tôi cũng chỉ biết an ủi ông bà, giải thích hành vi của cô con gái. Bà lại hỏi, "vụ của thằng Tuân bữa trước được án treo rồi, vậy con Thư có được án treo không cô ơi, tôi chỉ mong nó đc về sớm với cha mẹ, với con chứ 10 năm lỡ tui chết rồi ai nuôi cháu tôi được đây Luật sư ơi"! Xót xa ghê, mưa buồn, người buồn, cảnh cũng buồn. Tôi ngồi đây uống cốc nước chanh bà mời, nghĩ chuyện người, nghĩ chuyện đời, nghĩ chuyện nghề.
Làm nghề này, thực sự rất cần yêu nghề, phải yêu mới đủ can đảm để làm được. Phải đồng cảm chia sẻ với hoàn cảnh của khách hàng. Để đồng cảm và hướng thiện, thật khó.
Thương!!!
Bmt, 09/09/2021!