18/05/2026
Từ một câu chuyện gặp ở bệnh viện, tôi viết bài hát này.
Ban đầu, bài thơ có tên là NGUYỆN CẦU. Nhưng sau đó tôi thấy có rất nhiều bài hát có tên này.
Và tôi đã lấy lời xin của bà cụ làm tựa đề bài hát: Tờ bạc 2000 đồng.
Buổi trưa đi thăm bệnh, ngồi chờ ở ghế đá bên hông phòng bệnh, gặp một bà cụ ghé đến:
- Cô ơi. Cho tôi xin 2000 đồng để tôi mua cơm ăn đỡ đói.
Tôi hỏi: Sao bà xin con ít vậy. Xin có 2000 đồng sao mà mua.
Bà nói: Tôi ăn ít lắm. Ở trong bệnh viện ai cũng biết tôi nên người ta bán cho tôi 2000 đồng cơm trắng thôi cô.
Tôi gửi bà 20.000 đồng.
Bà nói: Cô cho tôi nhiều quá. Tôi xin 2000 đồng thôi Cô à.
Bà cứ cầm đi ạ. Rồi khi bà khát nước thì mua nước uống.
- Tôi cảm ơn cô.
- À bà ơi. Bà có con không.
- Có cô ơi. Nhưng con tôi nghèo lắm. Nó phải nuôi vợ nuôi con nó nữa cô ơi.
Tôi bước vào phòng bệnh. Nhìn ra ghế đá. Tôi thấy bà ngồi chậm rãi ăn cơm.
Và tôi khóc.
https://youtu.be/QgGoPBkZQfs?feature=shared
Sự khác biệt LỚN ƠI LÀ LỚN giữa ý mình và ý của SUNO AI.
K*K
https://www.facebook.com/share/r/1Dw8Tn7eRY/