Bui Hoang Bich Tho

Bui Hoang Bich Tho Trò chuyện riêng có phí
Ủng hộ kênh: 19036240653015 - Techcombank
Bùi Hoàng Bích Thọ
Cảm ơn.

LÁ THƯ VIẾT CHO NHỮNG NGƯỜI ĐANG MANG NỖI ĐAU VỚI CHA MẸ VÀ CON CÁI CỦA MÌNH(Tôi viết bài này dưới góc nhìn của tâm lý h...
29/05/2026

LÁ THƯ VIẾT CHO NHỮNG NGƯỜI ĐANG MANG NỖI ĐAU VỚI CHA MẸ VÀ CON CÁI CỦA MÌNH

(Tôi viết bài này dưới góc nhìn của tâm lý học Duy Thức,
để chúng ta có thể hiểu hơn về những mối quan hệ đầy đau đớn trong gia đình)

(Và có lẽ,
nhiều khi con người chỉ thật sự dịu lại,
khi bắt đầu hiểu được vì sao mọi chuyện lại xảy ra như vậy)



Cuộc đời này,
không phải gia đình nào cũng giống nhau.

Có những người sinh ra trong một mái nhà rất bình yên.

Nhưng cũng có những người,
vừa sinh ra đã đi vào một nơi đầy tổn thương.

Có những đứa trẻ lớn lên trong tiếng chửi.
Trong bạo lực.
Trong sự lạnh lùng.
Trong cảm giác không được bảo vệ.

Có những người cha,
mang quá nhiều nóng giận và tăm tối bên trong mình.

Có những người mẹ,
mang quá nhiều tổn thương chưa từng được chữa lành.

Và cũng có những gia đình,
nơi tình thương dần biến thành những vết thương kéo dài qua nhiều năm tháng.



Có những người con,
lớn lên với rất nhiều oán khí trong lòng.

Họ không hiểu vì sao cuộc đời mình lại như vậy.

Không hiểu vì sao mình lại sinh ra trong một gia đình như thế.

Tại sao người khác có tuổi thơ,
còn mình thì chỉ có những ký ức nặng nề.

Tại sao có những người được yêu thương,
còn mình lại lớn lên trong sợ hãi, tủi thân hoặc cô độc.

Và điều đau nhất là:
rất nhiều người mang những vết thương đó suốt nhiều năm,
nhưng chưa từng thật sự được ai giải thích cho họ hiểu.



Theo góc nhìn của Duy Thức học,
mọi thứ con người trải qua
đều không hoàn toàn ngẫu nhiên.

Không phải để kết án.
Cũng không phải để nói rằng:
“Bạn đáng bị đau khổ.”

Không.

Không ai đáng bị bạo hành.
Không ai đáng bị xâm hại.
Không ai đáng bị làm tổn thương.

Nhưng trong dòng vận hành của nghiệp thức,
những con người mang các chủng tử tương ứng
thường sẽ tìm đến nhau.

Theo góc nhìn này,
sự hình thành của một con người
không chỉ đơn giản là một sự kết hợp về mặt sinh học.

Mà còn là sự tương ứng giữa:
tinh của cha,
huyết của mẹ,
và dòng nghiệp thức mang những chủng tử phù hợp đi vào đó.

Ba yếu tố này hội tụ,
một sinh mệnh bắt đầu hình thành.

Cho nên có những người sinh ra
trong một môi trường rất bình an.

Nhưng cũng có những người
vừa bước vào đời
đã đi vào một gia đình đầy biến động và đau khổ.

Không phải để nói rằng:
“Người đó xứng đáng bị đau khổ.”

Mà để thấy rằng:
trong dòng vận hành của nghiệp thức,
những chủng tử tương ứng thường tìm đến những môi trường tương ứng.

Có những mối quan hệ đến để yêu thương.

Nhưng cũng có những mối quan hệ xuất hiện
để những phần đau khổ sâu kín trong tâm thức được trồi lên.



Nhiều khi,
một người cha lớn lên trong bạo lực,
sẽ tiếp tục mang bạo lực vào gia đình của mình.

Một người mẹ lớn lên trong thiếu tình thương,
sẽ rất khó biết cách yêu thương đúng cách.

Và khi một người cha, người mẹ mang những chủng tử đau khổ như vậy,
thì môi trường tâm thức trong gia đình cũng sẽ được tạo ra tương ứng như vậy.

Cho nên theo góc nhìn của nghiệp thức,
trước khi một người con tái sinh vào gia đình đó,
thì chính dòng tâm thức của người con ấy
cũng đã mang những chủng tử tương ứng phù hợp với môi trường đó rồi.

Cho nên mới có sự tương ngộ giữa:
nghiệp thức của người con,
tinh huyết của cha mẹ,
và hoàn cảnh của gia đình để tạo thành một mối liên kết nhân duyên với nhau.

Không phải để kết án bất kỳ ai.

Mà để thấy rằng:
trong dòng vận hành của nghiệp thức,
mọi sự gặp gỡ đều có sự tương ứng rất sâu bên trong tâm thức.

Cho nên đau khổ tiếp tục sinh ra đau khổ.

Tổn thương tiếp tục tạo ra tổn thương.

Và những điều chưa được chữa lành
thường sẽ lặp lại qua nhiều thế hệ.



Có những người hỏi:

“Nếu mọi thứ là nghiệp,
vậy chẳng lẽ con người phải chấp nhận hết mọi đau khổ sao?”

Không phải như vậy.

Hiểu về nghiệp
không phải để cam chịu.

Hiểu về nghiệp
là để thấy được cơ chế vận hành của đau khổ,
để từ đó không tiếp tục tạo thêm đau khổ nữa.

Nếu một người bị tổn thương,
họ có quyền bảo vệ bản thân mình.

Có quyền rời khỏi môi trường độc hại.

Có quyền thiết lập ranh giới.

Và có quyền chữa lành những phần đã bị tổn thương bên trong mình.



Điều đáng sợ nhất không phải là từng bị tổn thương.

Mà là:
mang toàn bộ tổn thương đó đi tiếp suốt cuộc đời,
rồi vô thức tiếp tục làm đau người khác.

Rất nhiều người từng đau khổ vì cha mẹ.

Nhưng rồi nhiều năm sau,
họ lại trở thành phiên bản giống hệt điều mà họ từng tổn thương.

Bởi vì những gì không được nhận diện,
thường sẽ tiếp tục lặp lại.



Theo góc nhìn của Duy Thức,
tâm thức giống như một mảnh đất.

Mỗi trải nghiệm,
mỗi cảm xúc,
mỗi lần đau đớn,
đều gieo xuống những hạt giống bên trong.

Nếu hạt giống của giận dữ,
oán hận,
bạo lực,
uất ức
liên tục được nuôi lớn,
thì con người sẽ tiếp tục sống trong khổ đau.

Nhưng nếu một ngày,
một người bắt đầu đủ tỉnh để nhìn lại chính mình,
thì đó cũng là lúc vòng lặp có thể bắt đầu thay đổi.



Có những người cả đời không hiểu được điều này.

Có những người phải đi qua rất nhiều đau khổ mới bắt đầu nhìn ra.

Và cũng có những người,
ngay trong lúc đau nhất,
đã bắt đầu tự hỏi:

“Liệu mình có thể dừng vòng lặp này lại không?”

Chính câu hỏi đó,
nhiều khi đã là khởi đầu của sự chuyển hóa.



Cho nên,
nếu bạn từng lớn lên trong một gia đình đầy tổn thương,
xin đừng vội nghĩ rằng cuộc đời mình hoàn toàn vô nghĩa.

Có thể bạn đã sinh ra trong một dòng nghiệp rất nặng.

Nhưng điều đó không có nghĩa:
bạn bắt buộc phải tiếp tục sống như cũ.

Quá khứ có thể ảnh hưởng con người.

Nhưng sự tỉnh thức mới là thứ quyết định
một người có tiếp tục lặp lại đau khổ hay không.



Và đôi khi,
điều con người cần nhất
không phải là tiếp tục thắng thua đúng sai với nhau.

Mà là đủ hiểu
để thấy rằng:

rất nhiều con người ngoài kia
đã sống cả đời
trong những vết thương mà chính họ cũng không biết gọi tên như thế nào.🇻🇳💜

Nếu những bài viết và góc nhìn của mình về nội tâm, phản ứng tâm lý và Duy Thức học có giá trị với bạn, bạn có thể trợ duyên để mình tiếp tục hành trình này.

Hiện tại công việc chính của mình là viết, nghiên cứu và chia sẻ.
Mọi sự ủng hộ đều giúp mình có thêm thời gian và điều kiện để tiếp tục tạo ra những nội dung sâu hơn và chân thật hơn.

Techcombank
BUI HOANG B**H THO
19036240653015

Cảm ơn bạn đã đồng hành.💜🇻🇳

LÁ THƯ VIẾT CHO NHỮNG NGƯỜI CON HAY KHẮC KHẨU VỚI CHA MẸ CỦA MÌNH(Tôi viết lá thư này dưới góc nhìn của tâm lý học Duy T...
26/05/2026

LÁ THƯ VIẾT CHO NHỮNG NGƯỜI CON HAY KHẮC KHẨU VỚI CHA MẸ CỦA MÌNH

(Tôi viết lá thư này dưới góc nhìn của tâm lý học Duy Thức,
để bạn có thể hiểu hơn về chính mình)

(Bởi nhiều khi,
chỉ khi hiểu được vì sao mình phản ứng như vậy,
con người mới bắt đầu thay đổi góc nhìn được)



Có những người,
ra ngoài thì rất ôn hòa.

Biết điều.
Tử tế.
Kiên nhẫn với mọi người.

Người ngoài có nói nặng một chút,
họ vẫn nhịn được.

Người lạ có làm mình khó chịu,
họ vẫn giữ được bình tĩnh.

Nhưng chỉ cần về tới nhà,
chỉ cần nghe tiếng cha mẹ nói,
chỉ cần nhìn thấy một ánh mắt quen thuộc thôi,
là bên trong đã bắt đầu bực bội.

Có khi cha mẹ còn chưa làm gì cả.

Nhưng trong lòng đã thấy nặng.

Chỉ cần một câu hỏi nhỏ,
một lời nhắc quen thuộc,
một kiểu nói quen thuộc,
là lập tức khắc khẩu.

Rồi sau đó,
nhiều người quay về tự trách mình:

“Có phải mình bất hiếu không?”
“Tại sao mình lại như vậy?”
“Rõ ràng mình rất thương cha mẹ,
vậy tại sao mình lại luôn phản ứng nặng nề?”



Thật ra,
đa số không phải vì không thương.

Mà vì bên trong đã tích tụ quá nhiều cảm xúc
qua nhiều năm tháng sống cùng nhau.

Theo góc nhìn của Duy Thức học,
mọi trải nghiệm mà con người đi qua
đều để lại dấu vết trong tâm thức.

Không có gì thật sự mất đi hoàn toàn.

Những cảm giác từng xuất hiện.
Những lần tủi thân.
Những lần không được lắng nghe.
Những lần bị áp đặt.
Những lần muốn nói
nhưng không ai thật sự hiểu.

Tất cả đều âm thầm được lưu lại.

Một đứa trẻ lớn lên,
không chỉ lớn bằng tuổi tác.

Mà còn lớn bằng những cảm giác
nó đã từng đi qua.



Trong khi đó,
rất nhiều cha mẹ vẫn luôn nhìn con
như một đứa trẻ chưa lớn.

Điều đó không hẳn vì họ xấu.

Nhiều khi chỉ vì họ thương con
theo cách mà họ biết.

Nên họ lo.
Họ nhắc.
Họ can thiệp.
Họ muốn bảo vệ.

Nhưng người con thì đã lớn lên rồi.

Nhận thức đã khác.
Cách nhìn cuộc đời đã khác.
Nhu cầu tự do bên trong cũng đã khác.

Nhưng trong mắt cha mẹ,
người con vẫn là đứa trẻ ngày nào.

Chính sự lệch nhau đó,
nếu kéo dài quá lâu,
sẽ tạo ra một cảm giác ngột ngạt rất sâu bên trong tâm thức.

Người con nhiều khi không thật sự ghét cha mẹ.

Họ chỉ đang quá mệt
với những cảm giác cũ
bị lặp đi lặp lại suốt nhiều năm.



Và điều quan trọng nhất là:

nhiều khi,
bạn không thật sự đang phản ứng
với cha mẹ trong hiện tại.

Bạn đang phản ứng
với toàn bộ ký ức,
cảm xúc,
và trải nghiệm
đã được tích lũy từ rất lâu bên trong mình.

Một ánh mắt quen thuộc.
Một giọng nói quen thuộc.
Một kiểu nói quen thuộc.

Chỉ cần chạm tới,
những cảm xúc cũ liền tự động trồi lên.

Và rồi bạn phản ứng.

Gần như vô thức.

Không phải vì hiện tại đang có chuyện gì quá lớn.

Mà vì tâm thức đang nhìn cha mẹ
thông qua toàn bộ những dữ liệu cũ
đã được lưu giữ suốt nhiều năm tháng.

Điều đau nhất là:
đa số con người không hề biết điều đó.

Họ tưởng mình nóng tính.
Họ tưởng mình vô lý.
Họ tưởng mình bất hiếu.

Nhưng thật ra,
họ chỉ chưa từng nhìn sâu vào tâm thức của chính mình.

Chưa từng thấy rằng:
bên trong mình
đã có quá nhiều cảm xúc chưa được nhận diện.

Cho nên phản ứng cứ lặp lại.
Khắc khẩu cứ lặp lại.
Mệt mỏi cứ lặp lại.



Và chỉ khi một người bắt đầu đủ yên
để nhìn lại tâm mình,
họ mới dần hiểu ra:

có những thứ mình tưởng là hiện tại,
thật ra chỉ là quá khứ
đang tiếp tục phản ứng bên trong mình.

Và đôi khi,
điều con người cần nhất
không phải là cố gắng thắng nhau trong một cuộc nói chuyện.

Mà là đủ hiểu
để thôi tiếp tục làm đau nhau
bằng những vết thương
đã kéo dài suốt nhiều năm.💜🇻🇳🙏

NGÀY 30 — THIỀN KHÔNG PHẢI THỨ ĐỂ LUYỆN(Kết, thiền không phải thứ để luyện)Ba mươi ngày.Bạn đi qua thân.Đi qua suy nghĩ....
22/05/2026

NGÀY 30 — THIỀN KHÔNG PHẢI THỨ ĐỂ LUYỆN
(Kết, thiền không phải thứ để luyện)

Ba mươi ngày.

Bạn đi qua thân.
Đi qua suy nghĩ.
Đi qua phản ứng.
Đi qua các lớp vận hành.

Nghe thì như một quá trình.

Nhưng nhìn kỹ - không có gì để đạt được.

Ban đầu bạn nghĩ: thiền là một kỹ thuật.

Ngồi xuống.
Quan sát.
Giữ tâm.

Sau đó bạn nghĩ: thiền là một trạng thái.

Yên.
Sáng.
Rõ.

Nhưng cả hai đều là ý nghĩ.

Thực ra,
không có “thiền” để đạt.

Chỉ có cái đang xảy ra,
và cách bạn có mặt trong đó.

Thân vẫn thở.
Suy nghĩ vẫn đến.
Cảm giác vẫn đổi.

Không có gì thêm.

Chỉ có lúc bạn ở đó,
và lúc bạn rời đi.

Ba mươi ngày này không tạo ra cái mới.

Chỉ làm lộ ra cái luôn có mặt.

Nếu còn phải “ngồi thiền”, thì vẫn còn chia đôi.

Thiền và đời.
Người và việc.
Trong và ngoài.

Khi không còn chia,

không còn chỗ để luyện.

Đi, đứng, nói, im.

Không có thứ nào cần thêm nhãn.

Nếu có gì còn lại,
thì chỉ là:

cái đang là
không bị rời khỏi.

Không có người thiền.

Không có thứ gọi là thiền.

Chỉ có
cái không bị mất đi
khi mọi thứ đang xảy ra.

NGÀY 29 — ĐẾN LÚC KHÔNG CẦN GỌI TÊN “THIỀN”(Không cần thiền nữa hay sao?)Bạn bắt đầu bằng việc “luyện”.Ngồi xuống.Theo d...
22/05/2026

NGÀY 29 — ĐẾN LÚC KHÔNG CẦN GỌI TÊN “THIỀN”
(Không cần thiền nữa hay sao?)

Bạn bắt đầu bằng việc “luyện”.

Ngồi xuống.
Theo dõi.
Quay về.

Có phương pháp.
Có thời điểm.

Nghe có vẻ đúng.

Nhưng nếu còn cần một lúc riêng
mới gọi là thiền,

thì phần còn lại của ngày bạn đang làm gì?

Thiền không phải là một việc.

Nếu là việc,
nó sẽ có lúc bắt đầu, lúc kết thúc.

Cái có bắt đầu,
thì sẽ có lúc mất.

Nhìn lại.

Khi đi, bạn có mặt - đó là thiền.

Khi ăn, bạn không rời - đó là thiền.

Khi bị chạm, bạn thấy - đó là thiền.

Không cần gọi tên.

Chỉ cần không rời.

Đến một lúc,

bạn không còn hỏi: “mình có đang thiền không?”

Vì không còn hai thứ
để so.

Nếu vẫn cần kiểm tra,
vẫn cần giữ một trạng thái,

thì vẫn đang làm.

Khi không còn làm gì thêm,
mà chỉ còn thấy cái đang là,

lúc đó,

không có thiền.

Chỉ có bạn
không đi đâu.

NGÀY 28 — KHÔNG MUỐN THIỀN, CŨNG ĐỪNG RỜI KHỎI MÌNH(Thiền khi mệt, không muốn thiền)Có những lúc.Mệt.Nặng.Không muốn làm...
22/05/2026

NGÀY 28 — KHÔNG MUỐN THIỀN, CŨNG ĐỪNG RỜI KHỎI MÌNH
(Thiền khi mệt, không muốn thiền)

Có những lúc.

Mệt.
Nặng.
Không muốn làm gì thêm.

Kể cả thiền.

Bạn nghĩ: hôm nay nghỉ.

Nghe hợp lý.

Nhưng nhìn kỹ - không phải nghỉ.

Là rời.

Rời khỏi thân.
Rời khỏi cái đang là.

Đi vào một vùng mờ.

Lướt.
Xem.
Lấp thời gian.

Bạn không sai.

Chỉ là đang theo một quán tính khác.

Thiền không phải là ngồi.

Cũng không phải là cố gắng.

Nên lúc không muốn thiền,
không có gì cần ép.

Nhưng cũng không cần rời.

Ngay lúc mệt,

chỉ cần thấy cái mệt.

Nó nằm ở đâu.

Nặng ở đầu.
Trĩu ở vai.
Rỗng ở ngực.

Ở đó.

Không làm cho hết.

Không đổi trạng thái.

Chỉ không chạy.

Không muốn thiền
cũng là một trạng thái.

Nếu thấy được nó,
thì vẫn là ở trong đó.

Bạn không cần lúc nào cũng “có năng lượng”.

Chỉ cần lúc nào cũng không rời.

Mệt không làm bạn mất mình.

Cái làm bạn mất,
là thói quen đi khỏi
khi không còn dễ chịu.

Ở lại được trong lúc này,

không còn cái gì gọi là “không muốn thiền”.

Chỉ có cái đang là
được thấy.

NGÀY 27 — Ở TRONG MỐI QUAN HỆ, HAY CHỈ ĐANG PHẢN ỨNG(Thiền trong mối quan hệ)Gặp một người.Nghe một câu.Trong bạn lập tứ...
22/05/2026

NGÀY 27 — Ở TRONG MỐI QUAN HỆ, HAY CHỈ ĐANG PHẢN ỨNG
(Thiền trong mối quan hệ)

Gặp một người.

Nghe một câu.

Trong bạn lập tức có gì đó khởi.

Thích.
Không thích.
Gần lại.
Tránh ra.

Rất nhanh.

Bạn nghĩ mình đang “ở trong mối quan hệ”.

Nhìn kỹ - chỉ đang phản ứng với cảm giác của mình.

Người kia chỉ là cái chạm.

Còn cái kéo bạn đi,
nằm ở trong.

Một ánh nhìn làm bạn ấm lên,
bạn muốn giữ.

Một câu nói làm bạn co lại,
bạn muốn đẩy.

Thế là gần - xa,
nắm - buông,
đổi liên tục.

Bạn gọi đó là tình cảm.

Không thấy,
thì bị dẫn.

Thấy rồi,
mới có chỗ đứng.

Khi ở cùng ai đó,

đừng vội sửa họ.
Cũng đừng vội sửa mình.

Chỉ nhìn:

trong thân đang có gì?

Một cái ấm.
Một cái siết.

Ở đó.

Nghe họ nói.

Đồng thời nghe
cái đang diễn ra trong mình.

Không chen vào ngay.

Sẽ có lúc
không cần nói gì.

Không phải vì xa cách.

Mà vì không còn phản ứng chen vào.

Mối quan hệ không làm bạn rối.

Cái rối
là phản ứng của bạn
mà bạn không thấy.

Thấy được,

gần hay xa
không còn là bị kéo.

Chỉ là cái đang xảy ra
khi bạn còn ở đó.

NGÀY 26 — KHI BỊ CHẠM, ĐỪNG VỘI TRỞ THÀNH PHẢN ỨNG(Thiền khi bị kích hoạt / trigger)Có những lúc rất nhanh.Một câu nói.M...
22/05/2026

NGÀY 26 — KHI BỊ CHẠM, ĐỪNG VỘI TRỞ THÀNH PHẢN ỨNG
(Thiền khi bị kích hoạt / trigger)

Có những lúc rất nhanh.

Một câu nói.
Một ánh nhìn.
Một tình huống chạm vào.

Trong tích tắc,
thân đã siết.

Nóng lên.
Gấp lại.
Muốn bật ra.

Bạn gọi đó là “bị kích”.

Thực ra,
đó là phản ứng cũ
gặp đúng điều kiện.

Không mới.

Chỉ là đủ mạnh
để bạn không kịp thấy.

Ngay khoảnh khắc đó,
bạn biến mất.

Chỉ còn phản ứng.

Nó nói thay bạn.
Nó làm thay bạn.

Xong rồi,
bạn quay lại
và gọi đó là “tôi”.

Không cần tránh việc bị chạm.

Cũng không thể tránh.

Nhưng có thể không rơi vào ngay lập tức.

Lần tới khi bị chạm,

đừng xử lý người khác trước.

Quay vào thân.

Xem cái vừa siết đó
đang ở đâu.

Ngực, bụng, cổ họng.

Ở đó.

Không gọi tên.
Không giải thích.

Chỉ giữ nó trong tầm thấy.

Nó sẽ thúc bạn phải làm gì đó.

Phải nói ngay.
Phải đáp lại.

Đó là quán tính.

Bạn không cần chống.

Chỉ cần không theo ngay.

Một nhịp đó,
rất ngắn.

Nhưng nếu giữ được,

bạn không còn bị cuốn trọn.

Bạn không sợ hoàn cảnh.

Bạn sợ cái phản ứng
mà bạn không thấy
đang chiếm bạn.

Thấy được một lần,

cái gọi là “bị kích”
không còn là mất mình.

Chỉ là một đợt sóng
đi qua thân.

NGÀY 25 — NÓI CHUYỆN, NHƯNG KHÔNG Ở TRONG LỜI(Thiền khi nói chuyện)Bạn nói chuyện mỗi ngày.Nghe người khác.Trả lời.Giải ...
22/05/2026

NGÀY 25 — NÓI CHUYỆN, NHƯNG KHÔNG Ở TRONG LỜI
(Thiền khi nói chuyện)

Bạn nói chuyện mỗi ngày.

Nghe người khác.
Trả lời.
Giải thích.
Phản ứng.

Mọi thứ diễn ra rất nhanh.

Nhanh đến mức
bạn không kịp thấy mình đang nói từ đâu.

Một câu vừa nghe xong,
trong thân đã có phản ứng.

Một lực muốn nói lại.
Muốn chứng minh.
Muốn bảo vệ.

Lời bật ra từ đó.

Bạn gọi đó là “tôi đang nói”.

Nhưng nhìn kỹ,
phần lớn lời nói
không đi qua sự thấy.

Nó đi thẳng từ phản ứng.

Nên nói xong, mới thấy thừa.
Hoặc thấy sai.
Hoặc thấy không cần thiết.

Nhưng đã nói rồi.

Hôm nay, khi nói chuyện,
đừng cố nói hay.
Cũng đừng cố im.

Chỉ chậm lại một nhịp.

Ngay trước khi nói,

xem trong thân có gì đang đẩy.

Một cái nóng.
Một cái gấp.
Một cái muốn hơn thua.

Thấy rồi,

không cần dập.

Chỉ đừng để nó nói thay bạn.

Nghe người khác cũng vậy.

Đừng vội chuẩn bị câu trả lời.

Chỉ nghe.

Nghe hết câu.

Nghe cả cái đang diễn ra trong mình
khi đang nghe.

Sẽ có lúc
không cần nói gì.

Không phải vì thiếu lời.

Mà vì không có gì cần thêm.

Bạn không cần học cách nói đúng.

Chỉ cần thấy
lời của mình đang đi ra từ đâu.

Thấy được chỗ đó,

nói hay im
đều không còn là phản ứng.

Mà là cái xảy ra
khi bạn có mặt.

NGÀY 24 — KHÔNG PHẢI LÀM VIỆC CÓ THIỀN, MÀ LÀ KHÔNG RỜI KHỎI MÌNH(Thiền khi làm việc)Bạn tách hai thứ.Làm việc là làm vi...
22/05/2026

NGÀY 24 — KHÔNG PHẢI LÀM VIỆC CÓ THIỀN, MÀ LÀ KHÔNG RỜI KHỎI MÌNH
(Thiền khi làm việc)

Bạn tách hai thứ.

Làm việc là làm việc.
Thiền là thiền.

Một bên là đời.
Một bên là lúc ngồi xuống.

Nghe có vẻ hợp lý.

Nhưng chính chỗ tách đó
làm bạn không bao giờ gặp được cái đang là.

Khi làm việc,
bạn đi mất.

Thân làm.
Tâm chạy.

Chạy theo kết quả.
Chạy theo đúng sai.
Chạy theo nhanh chậm.

Việc vẫn xong.

Nhưng bạn không có mặt trong đó.

Bạn đợi một lúc khác
để “quay về”.

Nhưng cái rời đi trong lúc làm,
không tự nhiên mà trở lại khi ngồi.

Thiền không nằm ở chỗ
bạn đang làm gì.

Nó nằm ở chỗ
bạn có rời khỏi mình hay không.

Hôm nay, khi làm một việc bất kỳ,

đừng đổi việc.

Chỉ đổi cách có mặt.

Gõ bàn phím - biết tay đang chạm.
Nhìn màn hình - biết mắt đang thấy.
Nghe người khác - biết tai đang nhận.

Ý sẽ chạy.

Nó sẽ kéo bạn ra khỏi việc đang làm.

Không cần chống.

Chỉ cần biết
mình vừa rời đi.

Rồi quay lại.

Không cần giữ liên tục.

Chỉ cần không quên quá lâu.

Bạn sẽ thấy:

việc vẫn là việc đó.

Nhưng không còn nặng như trước.

Vì không còn một cái “tôi”
đang gồng lên làm.

Bạn không cần đem thiền vào công việc.

Chỉ cần đừng rời khỏi chính mình
khi đang làm.

Ở đó rồi,

không có gì gọi là “thiền” nữa.

Chỉ có việc đang được làm
mà không có ai bị kéo đi.

NGÀY 23 — MÌNH CÓ ĐANG SỐNG TỰ DO KHÔNG?(Bạn đang sống hay đang bị dẫn?)Từ đầu chuỗi tới giờ,mình đã nhìn qua khá nhiều ...
22/05/2026

NGÀY 23 — MÌNH CÓ ĐANG SỐNG TỰ DO KHÔNG?
(Bạn đang sống hay đang bị dẫn?)

Từ đầu chuỗi tới giờ,
mình đã nhìn qua khá nhiều thứ.

Thân.
Suy nghĩ.
Cảm xúc.
Phản ứng.
Thói quen.
Bám víu.
Né tránh.

Và có lẽ bắt đầu thấy ra một điều:

phần lớn thời gian,
con người không thật sự sống tự do như mình nghĩ.

Chỉ một lời nói
cũng có thể kéo tâm đi cả ngày.

Chỉ một cảm giác khó chịu
cũng đủ làm mình phản ứng.

Chỉ một nỗi sợ
cũng có thể âm thầm quyết định rất nhiều lựa chọn trong đời.

Mình tưởng mình đang chọn.

Nhưng nhiều khi,
đó chỉ là tập khí đang lặp lại.

Mình tưởng mình đang sống theo ý mình.

Nhưng nhìn kỹ,
rất nhiều thứ bên trong đang âm thầm điều khiển.

Có người sống để được công nhận.

Có người sống để tránh cô độc.

Có người sống để bảo vệ hình ảnh của bản thân.

Có người luôn phải bận,
vì không chịu nổi cảm giác trống bên trong.

Nếu không nhìn lại,
mình sẽ gọi tất cả những điều đó là “con người tôi”.

Và sống với nó suốt đời.

Thiền không phải để trở thành một phiên bản hoàn hảo hơn.

Mà để bắt đầu thấy:

điều gì đang chi phối mình,
điều gì đang kéo mình đi,
điều gì đang làm mình mất tự do.

Tự do không phải là muốn gì làm đó.

Nếu bên trong vẫn bị sợ hãi,
tham muốn,
và phản ứng vô thức dẫn dắt,
thì dù bên ngoài có nhiều lựa chọn tới đâu,
tâm vẫn bị trói.

Có thể sau 23 ngày,
mọi thứ chưa thay đổi nhiều.

Nhưng chỉ cần bắt đầu thấy được cơ chế đang vận hành trong chính mình,

đó đã là một bước rất lớn.

Vì từ lúc thấy ra,

mình không còn hoàn toàn ngủ bên trong những phản ứng cũ nữa.

Và có lẽ,
tự do thật sự cũng bắt đầu từ đó.

Address

Ho Chi Minh City

Telephone

+84935131132

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bui Hoang Bich Tho posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Bui Hoang Bich Tho:

Share