05/03/2021
Hiếm khi định nghĩa được khái niệm lòng tốt một cách trọn vẹn. Dù có lẽ, nó vẫn hiện diện xung quanh mỗi chúng ta, nhưng đôi khi người ta ngại phải trao đi lòng tốt của mình vì ngại phiền phức.
Thỉnh thoảng tôi lại nghe thấy bố dạy bảo mình “Thấy tai nạn thì tránh xa ra, giúp người ta rồi bị người nhà người ta đánh chết vì nghĩ mình gây tai nạn, rồi bắt ấy con”. Tất nhiên, tôi chẳng dại gì mã cãi lời bố. Và khi đã sinh sống ở đất Hà Nội này, 10 năm có lẻ, tôi đã thấm cái sự đời.
Cách đây vài năm, vào một ngày đẹp trời nào đó, khi đang ngồi trà đá vỉa hè, tôi thấy một người phụ nữ trung niên khuôn mặt khắc khổ rưng rưng nước mắt xin tiền đi tuyến xe buýt 01 Hà Nội- Vĩnh Yên vì lỡ bị móc hết túi, không có tiền về quê. Khi mà cái thứ thứ lương thiện của mình ngọ nguậy trỗi dậy, tôi móc ví rút một tờ 100.000đ cuối cùng nhét vào tay cô và chúc cô thượng lộ bình an. Người đàn bà miệng cảm ơn rối rít, chân bước nhanh thật xa đi về chạm dừng xe buýt. Khi ấy, tôi nghĩ mình vừa làm một điều cao cả lắm, một điều tốt thật ý nghĩa.
Ấy vậy mà nửa tiếng sau, cách đó hơn 20m, tôi lại bắt gặp bóng dáng quen thuộc đang lưng chòng nước mắt tay nhận một tờ tiền 20.000đ từ một cô bé cũng chạc tuổi mình. Có lẽ tôi chẳng phải lần đầu tiên cũng không phải là người cuối cùng được nghe câu chuyện xúc động đó, tự nhủ bản thân cái xã hội này nó như thế. Tôi có quyền nghi ngờ hoặc cứ giữ cái bản tính cứng đầu, ngốc nghếch của mình, miễn sao tôi vui là được.
Dẫu sao, ở thời đại 4.0, dù là sáng, trưa hay chiều tối, thậm chí ngồi dán mắt vào điện thoại cho đến nửa đêm, chỉ cần lướt Facebook và Tiktok là đầy những điều kỳ thú và hay ho, vui tai, vui mắt: nào là nghệ sĩ này lộ clip s*x, nào là anh ca sĩ A chia tay cô ca sĩ B và cặp kè với một nàng thơ X, ca covid này đã đi tay vịn kia, đi matxa những địa chỉ này, nào là vụ anh ca sĩ này “dis” anh youtube tràn lan khắp mạng xã hội. Dư luận bị kéo theo những thông tin hot mà đôi khi chính bản thân tôi cũng háo hức chờ thêm kết cục của dăm ba cuộc tình. Chúng tôi- những cô gái đậm chất dân công sở vui tính vẫn cũng nhau cắn hướng dương mà đồn xem đây là chiêu trò PR hay thực sự là phép thử 8,9 năm để cuối cùng tìm thấy chân ái của cuộc đời.
Quá nhiều thông tin hay ho đổ vào cái não bộ đã căng như dây đàn vì KPI, đôi khi tôi nhận ra lâu rồi mình trở lên dễ dãi với việc tiếp thu những dòng tin được giật tít hoành tráng.
Mãi tới cách đây vài hôm, khi tràn ngập internet là video, là hình ảnh, là ca tụng người anh hùng đã không e ngại nguy hiểm, sợ hãi trèo tường như bay, nhảy lên mái tôn của 1 căn nhà để đỡ đứa trẻ rơi từ tầng cao chót vót của 1 căn chung cư nào đó. Cư dân mạng tung hô anh, khiến anh ngại ngùng. Anh khẳng định mình chỉ là người bình thường mà thôi, xin đừng khoác trên người anh lớp vỏ anh hùng. Có lẽ đứng trên vai trò của anh, mọi thứ quá áp lực và mệt mỏi. Anh có lẽ không phải nhà tiên tri nhưng anh hiểu cái sự đời. Đúng vậy, chỉ vài bà ngày lại xuất hiện quá nhiều thông tin trái chiều, người khen, kẻ chê bai, sự việc đâu phải chỉ kết thúc như vậy đâu. Mong là anh sớm sẽ quay về cuộc đời an bình, mọi thứ sẽ chẳng bị xáo trộn quá nhiều bởi cái sự cay nghiệt của môt ai đó nhàn rỗi trên mạng xã hội. Đời là thế, thế thời phải thế, có khen thì chắc có chê, tôi có góc khuất, chắc chắn sẽ có góc tối, có chỗ sáng, ắt hẳn sẽ có chỗ mờ.
Riêng tôi, tôi khâm phục anh. Người đã nhận được lòng tốt và trao đi lòng tốt của mình như một cách lan tỏa yêu thương. Giữa khoảnh khắc sinh tử, chỉ trong 1,2s anh đã có một hành động kịp thời. Kết quả dù như thế nào nhưng hành động đó là vô giá.
Đừng ngại khi trao đi sự tử tế. Dù với ai. Dù khi nào!
Hoài Phương