18/12/2024
NHẬT KÝ BỊ BÙNG TIỀN CUỐC XE 25 NGHÌN ĐỒNG
Nhiều anh em hỏi vụ đi đòi tiền xe quá nên kể ngắn gọn thôi nhé.
Mình chở một cậu nhóc từ Thái Thịnh và Tân Triều, nhưng chuyến xe là do cô của nhóc này đặt. Tạm gọi tên cô là cô Kim Chi giấu tên đi. Giá cước 25 nghìn đồng, nhưng về đến tay tài xế là 62% của 25 nghìn đấy, khoảng 15 nghìn thôi.
Cái làng nho nhỏ ở trong Tân Triều, gần khu Ecogreen này rất hay có kiểu bùng tiền xe. Trong đời hành nghề mình đã bị bùng một lần rồi, cũng là ở cái làng này. Cũng là cái kịch bản người lớn đặt xe cho trẻ con rồi gửi STK.
Chở đến nơi thì thấy cô của nhóc xuống đón cháu, rồi bảo là điện thoại em còn 2% pin thôi, anh nhắn tin STK để em chuyển tiền. Rồi lại bảo là tài khoản đang lỗi nên chưa chuyển tiền được. Hôm đó là tối 30/11 nên mình còn dặn là có gì chị chuyển ngay, sáng mai mồng 1 em đòi tiền không hay. Nhắn lại ngay OK cứ yên tâm.
Kết quả của cứ “yên tâm” là 2 tuần sau đó mình không thể liên hệ được với chị Kim Chi giấu tên. Có một lần gọi điện được thì chị ấy bảo ơ chị tưởng con Cún (ai biết con Cún nào) nó chuyển tiền rồi. Thôi em nhắn lại STK đây. Lại nhắn, lại im. Gọi điện thì tò tí te.
Bạn sẽ hỏi là sao không báo lên Tổng đài Be ấy hả? Xin thưa rằng: Mình có chứ. Báo cáo đàng hoàng, đúng thủ tục, nhưng Be quan tâm gì đến một thằng xe ôm. Be chẳng hỗ trợ gì cả. Be chỉ nhắn lại một cái tin nhắn là đã cố gắng liên hệ với khách hàng nhưng không được. Be sẽ chế tài với khách hàng và mong quý tài xế lưu ý vân vân và mây mây. Tóm lại là chỉ thế thôi. Mình không thu được tiền, mà Be còn trừ nghiến của mình 38% giá trị chuyến xe nữa cơ.
Nói chung, câu chuyện với Be là một câu chuyện của người lao động trước một doanh nghiệp tư bản điển hình, chẳng có cái gì là vì quyền lợi người lao động ở đây cả đâu. Đời xe ôm dạy cho mình nhiều điều về cái cách doanh nghiệp đối xử với người lao động. Trong thời gian hành nghề, mình đã có rất nhiều trải nghiệm tệ hại như thế với Be. Có lần, mình đã dùng kiến thức pháp lý để cho Be một vố đáng nhớ với bên cơ quan thuế :D Sau đấy mình đích thân Tổng Giám đốc Be đã phải kí văn bản thỏa mãn yêu cầu của mình :D
Trở lại câu chuyện cô Kim Chi giấu tên. Thực ra thì 25 ngàn nó không lớn, không đáng để lao tâm khổ tứ như thế. Nhưng mình tức vì có người sẵn sàng lừa cả thằng xe ôm. Phải khó khăn lắm mới đi làm xe ôm công nghệ, đổ mồ hôi sôi nước mắt trên đường mà sao lại đối xử với họ như thế?
Thế là sau 2 tuần chờ đợi và không liên lạc được, mình quyết định quay lại nhà nhóc con kia. Định bụng là gặp người lớn nói chuyện cơ, nhưng chỉ có trẻ con ở nhà. Hỏi bố mẹ đâu, bố mẹ cháu đi làm khuya mới về. May quá, nhóc vẫn nhớ ra chú xe ôm hôm nọ.
Nhóc con bốc máy gọi cho cô Kim Chi trước mặt mình, hỏi xem vì sao cô chưa thanh toán tiền xe cho mình. Cô Kim Chi lại cò quay, bảo là anh qua đây em gửi tiền mặt, em gửi thêm tiền. Mình bảo tôi không tiện đường, tôi gửi STK. Cô Kim Chi bảo điện thoại em bị đơ, anh gửi STK em nhờ chủ nhà chuyển khoản. Mình lại nhắn, OK đợi lát nữa. Lại về, lại im. Định bụng ngày mai sẽ đến nhà gặp bố mẹ của cháu, để xem cô Kim Chi này là như thế nào.
Đến sáng nay mình gọi điện thoại 2 cuộc không thấy bắt máy, nhưng lát sau thì thấy tài khoản có tiền về. Nói chung là một câu chuyện buồn chứ chả hay ho gì. Không hiểu người lớn định nêu tấm gương gì với trẻ con qua sự việc ấy?
Và tại sao, chỉ vì 25 nghìn đồng nhỏ nhoi mà lại nỡ làm như thế?