10/04/2024
Em cứ hỏi: vì sao tôi - rời xa thành phố?
Trở về bên rừng - để dưỡng những cái cây?
Em cứ hỏi: vì sao chọn cuộc sống ở nơi đây?
Không có bạn bè, không người thân - những người luôn bên tôi - như ngày xưa ấy?
Tôi không biết trả lời em sao - thực lòng là vậy.
Vì giữ được những cái cây - thì mới có những cái khác ở trên đời.
Em lại kể tôi nghe: “loài người đã tiến bộ lắm rồi”.
Công nghệ 4.0 mở ra thời đại AI hoàn toàn mới
Họ đi trong đại dương và tiến ra vũ trụ xa vời
Họ biến những tối tăm thành sáng loá chói ngời
Họ bẻ nát những nhọc nhằn gian nan - thành những điều - xem chừng đơn giản.
Nhưng em ơi!!!
Em đừng nói với tôi về loài người thông minh nữa
***VÌ:
Chẳng có loài thông minh nào, lại làm héo mòn Người Mẹ
Chẳng có loài thông minh nào, lại triệt đường sống của cháu con
Em có thấy không?
Một trái đất héo mòn…
Mà phải oằn mình lên vì những tham cầu vô độ
Loài người đổi mảng rừng xanh - lấy GDP và những điều đau khổ.
Rồi biến mặt đất thành bê tông - thành những núi rác khổng lồ.
Em có muốn để lại cho cháu con - một trái đất khốc khô?
Một trái đất mà việc thở thôi - cũng là điều xa xỉ.
Liệu phải đợi đến lúc đó mới bắt đầu ngẫm nghĩ?
Rằng tiền và bê tông chẳng ăn được mất rồi.
Nếu ngày mai em vẫn chẳng thể xa rời,
Nơi phố thị phồn hoa, về dưỡng những rừng cây.
Thì tôi vẫn mong em hãy nghĩ suy khi sắm sửa
Đừng mua những thứ không quá cần, vì nó sẽ gián tiếp - phá nát rừng xanh.
Tôi sẽ vẫn vẽ ra một thế giới trong lành
Con người sống tựa nương vào những cánh rừng già xanh thăm thẳm
Đứa trẻ với tay hái quả ăn, trên cây chín mọng...
TG: Hoàng Dn.
NAG: Cường Nguyễn