16/12/2014
Làm gì khi doanh nghiệp không “mặn mà” với việc thi hành án?
Cực chẳng đã doanh nghiệp mới chọn phương án tìm đến xã hội đen để đòi nợ. Làm gì khi doanh nghiệp không “mặn mà” với việc thi hành án?
Đây là một việc làm trái pháp luật, rủi ro cao, chi phí lớn, được ít mất nhiều. Cái mất ở đây không chỉ dừng lại ở việc các doanh nghiệp tự làm mất đi hình ảnh của mình với đối tác, xã hội, mà còn thể hiện sự yếm kém trong văn hóa doanh nghiệp, doanh nhân.
Hiểu những được, mất đó, nhưng có phải doanh nghiệp nào cũng làm theo quy định pháp luật? Trước tình hình kinh tế xã hội khó khăn, nền kinh tế trầm lắng, vay Ngân hàng khó khăn, kinh tế trì trệ, nhiều DN chiếm dụng vốn của nhau tạo nên phản ứng dây chuyền nợ nần, cá lớn nuốt cá bé… Do vậy, một số DN trở thành nạn nhân bị mất vốn, bị chiếm dụng vốn dẫn đến nguy cơ phá sản mà không biết kêu ai. Đứng trước ngưỡng cửa đó Doanh nghiệp phải tìm cách để tự giải thoát bằng những lụa chọn tự cứu mình. Đến với con đường chính thống Doanh nghiệp chọn con đường khởi kiện ra Tòa án để mong được pháp luật bảo vệ. Nhưng việc khởi kiện trên thực tế có nhiều rắc rối, phát sinh trong quá trình tố tụng, khâu cuối cùng là việc tổ chức thi hành án thì thủ tục rườm rà, không có thời hạn xác định đến giai đoạn kết, phát sinh nhiều loại chi phí bao gồm cả chi phí chính thức và không chính thức… dẫn đến việc thu hồi nợ cho Doanh nghiệp sẽ kéo dài thời gian xử lý nợ, gây căng thẳng cho các bên liên quan. Khi niềm tin vào pháp luật bị lung lay, trường hợp bất đắc dĩ Doanh nghiệp tự tìm đến xã hội đen trong một chừng mực nào đó cũng là một điều dễ hiểu và DN tự tìm lối thoát để tự giải cứu mình. Vấn đề này không chỉ là lỗi của DN mà còn là lỗi của các đối tượng khách nợ cần phải phê phán cả DN không chịu trả nợ, trách nhiệm này đòi hỏi các nhà làm luật, nhất là các cơ quan, người thực thi pháp luật cần thiết phải xem lại hệ thống pháp luật đã được ban hành để chỉnh sửa cho phù hợp với thực tế nhằm lấy lại niềm tin của người dân đối với pháp luật. Tạo nên một sân chơi thật sự bình đẳng cho Doanh nghiệp có thể yên tâm làm ăn phát triển đóng góp vào sự phát triển chung của đất nước.
Từ thực tế cho thấy cần thiết phải sớm nghiên cứu, tổng kết thực tiễn để kịp thời hoàn thiện hơn về pháp luật nhằm tăng cường hiệu lực, hiệu quả của công tác thi hành án, nâng cao kỷ luật, kỷ cương pháp luật. Để làound-position: initial; background-repeat: initial;">
Thứ 2, vấn đề con người luôn là nhân tố quyết định đến mọi thành công vấn đề nhân lực của ngành thi hành án đang có vấn đề bất cập, chưa phát huy được sức mạnh, chưa cụ thể trách nhiệm cho mội cán bộ CHV nên thi hành án kết quả thấp chưa ai bị miễn nhiệm, tiêu chuẩn bổ nhiệm lại cũng chiếu cố, xử lý khiếu nại chưa nghiêm, xử lý cán bộ CHV còn có nới nể nang, xuê xoa vì có tâm lý anh em làm ở ngành THA đã khổ rồi
Phải đổi mới tư duy lãnh đạo quản lý từ lãnh đạo Tổng cục THA, đến các Chi cục trong việc tổ chức thi hành án, phải có giải pháp phân cấp, phân quyền, phải làm sao để cán bộ thi hành án ý thức trách nhiệm cao, ý thức đóng góp xây dựng pháp luật, họ phải tự hào, thấy vinh dự là người thực thi pháp luật ở khâu cuối cùng khâu quan trong nhất thể hiện tính nghiêm minh của pháp luật (do THA là nghề khô, khó, khổ nên không hấp dẫn nguồn nhân lực chất lượng cao, nhiều cán bộ CHV xin ra khỏi ngành..)
Nhìn lại quá trình hình thành và phát triển của hoạt động thi hành án ở nước ta, Đảng và Nhà nước cũng rất quan tâm đầu tư kinh phí, nhân lực bộ máy, Từ tháng 9/1993 khi tách thi hành án từ Tòa án thành lập các Đội THA thuộc phòng Tư pháp cấp huyện có nơi vài 3 biên chế thiếu thốn đủ đường ( phòng tư pháp lúc đó mới tái lập cũng còn rất yếu) nhưng vẫn làm được, giờ đây bộ máy thành lập theo ngành dọc, độc lập về kinh phí, tổ chức nhưng kết quả vẫn ì ách không thấy tiến triển rõ nét, vẫn còn đâu đó tiêu cực, nhũng nhiễu, làm việc thiếu chuyên nghiệp, thiếu nghiêm trang.
Rõ ràng THA là một việc khó khăn, ít ai muốn tham gia, là việc rất đụng chạm, là việc rất cụ thể phải thu được bao nhiêu tiền, giao bao nhiêu tài sản...trong nền kinh tế còn sử dụng quá nhiều tiền mặt, trong việc quản lý kê khai tài sản đất đai của ta còn nhiều hạn chế nên việc kê biên xử lý là không hề dễ chút nào. Hoạt động THA là công việc cuối cùng của quá trình tố tụng nên tâm lý nhiều DN đã quá mệt mỏi đợi chờ nên nghĩ đến là “ngán” rồi ( nó giống như tâm lý đợi chuyến tàu chợ thời bao cấp không biết đến khi nào). Việc THA cũng muôn màu muôn vẻ nên rất khó cho nhà quản lý giao việc cho cán bộ bao lâu phải xong 1 vụ, mỗi tháng phải thu được bao nhiêu tiền.... Vì THA đụng chạm đến tiền bạc, tài sản người cán bộ làm công tác THA cũng là con người nên rất rễ bị chi phối trong cuộc sống hàng ngày, đôi khi cán bộ THA còn “vẽ đường cho hươu chạy” báo cho đương sự tẩu tán tài sản, bỏ nhà đi để không kê biên tài sản, trốn tránh nghĩa vụ THA… Hoạt động THA còn bị chi phối của ban chỉ đạo THA, đôi khi ban chỉ đạo chỉ đạo sai, can thiệp; việc tổ chức cưỡng chế được một cuộc cũng phải họp lên họp xuống, lực lương công an tham gia bảo vệ theo qui định nhưng trong thực tế gần như đi xin, đi thuê mới có sự ủng hộ kịp thời vì vậy không phát huy được sức mạnh cưỡng chế vì thế THA không có đủ uy lực thực sự. Cũng có một số cán bộ CHV ngại va chạm ngại bị kiện tụng nên không dám cưỡng chế, chỉ động viên giáo dục không cũng không đủ chỉ bắt được người tự giác chấp hành còn đối tượng chây ỳ chống đối không có kết quả làm cho hinh ảnh uy tín của THA kém hiệu lực.
Thứ 3, DN phải tự cứu mình, phải nâng cao hiểu biết pháp luật, khi giao kết hợp đồng phải cẩn trọng, rõ ràng, làm ăn chắc chắn, tìm giải pháp thương lượng thỏa thuận có hiệu quả khi xảy ra tranh chấp bị chiếm dụng vốn, cần nhờ luật sư trợ giúp tư vấn thường xuyên; khi phải khởi kiện cần sự tư vấn của luật sư hoặc ủy quyền cho luật sư có kinh nghiệm trong quá trình tranh tụng và thi hành án.
Trong một xã hội hội nhập và phát triển rủi ro trong kinh doanh là khó tránh khỏi, dù không muốn đụng chạm đến pháp luật đến Tòa án rồi cũng vẫn khó tránh khỏi . Chúng ta coi đây là chuyện bình thường, là “ hạt sạn trong bát cơm” cũng không nên đổ hết tội cho hoạt động thi hành án, không nên quá bức xúc, quá bực bội mà hãy coi doanh nghiệp mình, bản thân mình cũng có lỗi, đó là rủi ro, là tai nạn trong sản xuất kinh doanh để mỗi chúng ta bình tĩnh, thanh thản tìm cho mình một giải pháp linh hoạt thiết thực, chúng ta phải chấp nhận môi trường kinh doanh, chấp nhận cuộc chơi, lợi nhuận, rủi ro.